Bây giờ, nơi Bunker Ðồi-31, 2 PHÐ cùng vài thương binh Dù nấp chung với nhau trong một hầm trú ẩn. Ðến trưa khi 2 PHÐ bắt đầu nghe tiếng máy nổ quen thuộc xa xa thì cũng là lúc địch khởi đầu trận, nói theo danh từ quân BV là "Trận địa pháo” dồn dập lên chung quanh Ðồi 31. Than ôi! Ðúng là muôn sự tại nhân thành sự tại thiên. Quân BV đã lợi dụng sương mù chuẫn bị một lực lượng hết sức hùng-hậu, đông như Kiếng mong sẽ chụp 300 thiên thần mũ đõ chống đỡ. Vi dân-bay đã thấy trước qua lỗ châu mai từ trong hầm cứu thương nhìn qua bên kia đồi đối diện, cách nhau một cái yên ngựa, 2 PHÐ thây rõ hai chiếc thiết xa PT-76 còn T-54 không leo lên được nên từ dưới chân đồi bắn trực xạ lên Ðồi, Cả LÐ-3 Dù, mà chĩ có 300 chiến sĩ chống giữ. Quân BV thuộc Trung đoàn 24B/304 và thêm 2 Trung đoàn 9 và 66 xắp sữa tham chiến, chúng đang bôn tập từ hướng đông bắc tới.
Bây giờ Trung Ðoàn 24B đang tiến lên xếp hàng ngang, cùng với quân tùng thiết dày đặc theo sau chung quanh nhắm đỉnh đồi-31 mà nhả đạn. Còn trung đoàn cơ-động 27 đang án-ngữ hướng tây chận TÐ-6 Dù ở bên sườn tây. Những tia lửa nòng súng phụt ra từ các PT-76 và T-54 thuộc Trung Ðoàn chiến xa 202. Dưới Bunker, dân bay thụp đầu xuống cùng nhìn nhau như nhắc nhớ câu mà anh em trong phi đoàn thường nói với nhau mỗi khi lên đường hành quân "Trời kêu ai nấy dạ, đạn tránh người chớ người không thể tránh đạn!" Ngồi trên ghế lái C&C như Ðĩa phãi vôi, tôi không ngờ quân BV mạnh và nhiều đơn vị cấp trung đoàn đến thế, chúng ăm mưu tấn công như bầy kiếng tha hột cơm, làm sao quân Dù phòng thũ cũa ta chĩ có 300 tay súng chống đỡ? Có cã thiết vận xa PT-76 và chiến xa T-54 từ dưới chân núi bắn trực xạ lên
Ngoài kia, trong từng giao thông hào binh sĩ Dù chống trả mãnh liệt, nhất là những pháo thủ pháo đội C trên căn cứ 31, với những khẩu pháo đã bị hỏng bộ máy nhắm vì pháo kích 152 ly xuyên phá cũa của địch, họ phải hạ nòng đại bác để bắn trực xạ thẳng vào thiết-xa PT-76 địch bên kia đồi và trong những loạt đạn đầu tiên đã hạ ngay được 2 chiếc PT-76. Nhưng để trả giá cho hành động dũng- cảm này nhiều binh sĩ Dù đã nằm xuống, có người nằm chết vắt trên những khẩu pháo của họ, trong số này có cả pháo đội trưởng Nguyễn văn Ðương, người đã là niềm hứng khởi cho một nhạc phẩm nổi tiếng sau đó. Anh em Dù vui sướng reo mừng trong hầm bên này. Không ngờ, chỉ mỗt lúc sau 2 thiết-xa PT-76 khác ở phía sau tiến tới ủi những chiếc xe cháy xuống triền đồi rồi lại hướng súng đại bác về đồi 31 mà bắn! Còn những chiếc T-54 không leo lên được thì sũa bậy bạ lên phía trên đồi đễ hù dọa các thiên thần mũ đõ. Sau vài loạt đạn, một phi tuần 2 chiếc F4 Phantom xuất hiện nhào xuống oanh tạc vào đội hình Trung Ðoàn 24B, và lại phá hủy thêm 2 PT-76 nữa. Nhưng chẳng may một chiếc F-4 bị trúng phòng không 37ly xì khói, phi công đang nhảy dù, thế là tất cả phi cơ Mỹ đều bỏ lại và dồn nổ lực vào rescue chiếc F-4, người quan sát viên Việt ngồi ghế sau thuộc Phi-đoàn 110 cũa FAC Bronco OV-10 đành thở ra lắt đầu ngao- ngán.
Trong tiếng bom đạn tơi bời, dân bay mừng rở vẫn nghe văng vẳng tiếng máy nổ của những chiếc H34 thương yêu đang vần vũ trên cao cùng chiếc UH-1 C&C cũa con chim đầu đàn nguyện không bõ anh em không bỏ bạn bè, đang vang vọng trên đó như lo lắng cho số phận những đồng đội của mình. Cho đến khoảng 5 giờ chiều thì quân BV tràn lên chiếm được đồi. Chúng lùng xục từng hầm trú ẩn kêu gọi binh sĩ Dù ra đầu hàng. Biết không thể làm gì hơn, 2 PHÐ tháo bỏ súng đạn cá nhân, chui ra khỏi hầm.và chịu cãnh hàng binh
Về phía KQ, Bửu, Khánh, On và Sơn bị trói bằng dây điện thoại và ngay tức khắc bị dẫn giải ra bắc băng đường 92B chung với tất cả tù binh khác, vì sợ B-52 trãi thãm. Không thấy Giang và Em đâu. Anh em KQ tim hõi nhau, họ bắt đầu thăm hỏi các SQ và binh sĩ Dù trên đường bị áp tãi. Cuối cùng họ gặp được anh Long là người ở chung trong hầm với anh Giang khi cộng quân kêu các anh ra đầu hàng. Ðến lần thứ 3 các anh vẫn không chịu ra nên chúng thảy lựu đạn chày và bắn xối xả vào hầm. Anh Long chỉ bị thương nhẹ nên chúng bắt theo còn anh Giang vì bị thương nặng gãy cả 2 chân không đi được nên bị chúng bỏ lại và chết ở trong hầm. Về phần cơ-phi Em thì bị lạc đạn trúng bụng đổ ruột ra ngoài, khi bị bắt dẫn đi anh Em cứ 2 tay ôm bụng giữ lấy ruột mà không hề được băng bó vết thương nên đi được một khoảng không chịu được đau đớn anh Em gục chết ở bên đường.
Thế là PÐ-219 ghi thêm vào quân sử của LÐ/51/TC thêm một thiệt hại 2 phi hành đoàn trên chiến trường Hạ Lào. Trong đó anh Giang và Em đã vĩnh viễn ở lại trên trái đồi oan-nghiệt nầy, Ngọn đồi quyết tử 31. Những người còn lại của 2 phi hành đoàn đó là Bửu, Khánh, On và Sơn thì sa vào tay địch, bị đưa đến những bến bờ vô định, biết còn có ngày về hay không?
Cơn hấp hối cũa ngọn Ðồi-31
Vào sáng ngày 25 tháng 2, tình hình tại Đồi-31 nơi đặt BCH/LÐ3 Dù của Ðại Tá LĐT Nguyễn Văn Thọ, do TÐ 3/Dù trấn đóng trở nên nguy kịch vì bị Cộng quân có chiến xa tăng cường bao vây và tấn công dữ dội trong mấy ngày qua. T-54, vì leo đồi không được, nên chỉ từ dưới chân đồi bắn trực xạ lên yễm trợ, Trung Tướng Dư Quốc Ðống ra lệnh cho một đơn-vị Thiết giáp và Tiểu- đoàn-8 Dù lúc đó đang hoạt động tại vùng Bắc A Lưới phải lập tức kéo tới tăng viện Đồi-31. Lực lượng tiếp cứu này gồm hai Chi Ðoàn thuộc các Thiết-Ðoàn 11 và 17 cùng với hai Ðại-đội Trinh sát thuộc TÐ-8 Dù. Ngay khi nhận được lệnh, cánh quân tiếp cứu này lập tức rời vùng A Lưới trực chỉ hướng bắc, Đồi-31 chỉ cách khoảng hơn 4 cây số đường rừng về hướng Bắc. Ðịa hình xa lạ, thêm rừng núi hiểm trở với cây cối chằng chịt đã gây trở ngại không nhỏ cho toán quân này. Nhưng ngược lại, rất thượng phong cho Trực thăng vỏ trang PĐ-213, nhưng rất tiếc chúng tôi không đủ TTVT mà tiêu diệt chúng, vì phãi dành ưu tiên vover cho Dù và tiếp tế tãi thương, nhưng ngày hôm qua trên đường tiến quân của 2 đại đội trinh sát, chúng tôi đã bắn đứt xích chiếc xe T-54 đi đầu và làm trầy trụa vài chiếc PT-76 khác vì không đũ rockets chống Tăng, sau cùng chúng tôi hướng dẩn Trinh sát Dù đi tách qua một bên, tránh đường mòn 92B, có nghĩa tránh xa đoàn xe T-54 núp dưới lùm Tre gai phục kích. Ngoài ra, vấn đề phối hợp giữa các đơn vị Thiết Giáp và Dù dường như không được suông sẻ như ý muốn dưới con mắt nghiên cứu của tôi... Trên đường di chuyển, một số chiến xa và thiết vận xa của ta bị hư hại vì trúng mìn và lọt vào các ổ phục kích của địch quân ẩn nấp trong rừng rậm; Trước viễn ảnh của những cuộc phục kích liên miên trên một địa thế hoàn toàn bất lợi cho sự di chuyển của chiến xa, toán Thiết Giáp yêu cầu quân Dù tùng thiết mở đường trước để đoàn chiến xa di chuyển theo sau. Ðây cũng là lỗi của tôi một phần vì trách nhiệm ích kỹ cũa tôi là chĩ yễm trợ cho Dù theo đúng đặc lệnh hành quân, cũng như tôi đã hứa với Tướng Ðống tại Căn cứ Fuller, ngày 5/2/1971, trong lúc thao dượt với quân Dù về yễm trợ hoả lực tiếp-cận. Nhưng quân Dù lúc đó chỉ có hai Ðại đội trinh sát, lại cũng đang bị phục kích gây trở ngại tương đương nên không trợ giúp được nhiều, còn chúng tôi thì luôn luôn ở trên đầu Dù để được che chỡ tương quan, như Không Quân và Nhãy Dù xung kích. Vì vậy, lực lượng tiếp viện bị trì hoãn, đã không đến kịp thời để giải vây cho Đồi-31; Theo sự nhận xét của riêng tôi dù lực lượng nầy có đến kịp cũng không đủ mạnh, vì Căn Cứ quan trọng này bị địch quân tràn ngập biển người với thiết vận xa PT-76 yễm trợ vô cùng hửu hiệu, trang bị với đại liên tối tân LX 14,5 ly. Vào hồi 6 giờ chiều cùng ngày, lúc đó, cánh quân Thiết Giáp và Dù tăng viện chỉ còn cách Đồi-31 chừng 3 cây số!nhưng đã trễ và vô ích vì quân BV quá đông lại có chiến xa T-54 yễm trợ chận ngay dưới chân đồi quyết tữ.
Việc Đồi-31 bị mất đã gây ra khá nhiều bất đồng ý kiến giữa lực lượng Thiết Giáp và Dù, quân Dù thì cho rằng Chi đoàn thiết giáp vì ngại phải chạm trán với chiến xa T-54 của Cộng quân có hỏa lực mạnh hơn nên lừng khừng, chần chờ. Đúng vậy một số T-54 chĩ chờ phục kích dưới chân đồi và chấp nhận đụng độ ác liệt sống còn với quân bạn, còn TTVT chúng tôi bị nhiều trở ngại vì 42 khẩu pháo Mỹ dập xuống liên tục, xen kẻ Không quân chiến thuật nhào vào oanh tạc, FAC-OV-10 đuỗi chúng tôi rời khỏi vùng, rồi B-52, nhờ có sự can thiệp của Ðại tá James Vaught của Pentagon. Phía Thiết Giáp lại bảo vì nhận được những lệnh mâu thuẫn từ Tướng Ðống và Tướng Lãm nên không biết đường nào mà thi hành, riêng phía cố vấn Mỹ Ðại Tá Battreall lại nhận định trong lúc trận đánh tại Đồi-31 diễn ra quyết liệt, BTL/SÐ/Dù và BTLHQ của Tướng Lãm không có quyết định thích-ứng kịp thời để phối hợp nên đã quên hẳn yếu tố Bộ binh tùng thiết, không ban hành những mệnh lệnh kịp thời cần thiết. Sau này, Tướng Lãm cho biết một vài chi tiết về vấn đề này như sau: "Khi lực lượng Thiết Giáp tiến đến gần đồi 31 thì trời đã sắp tối, lúc đó, Tướng Ðống bên SÐ/Dù báo cáo đồi 31 đã mất. Máy bay quan sát Mỹ OV-10 cũng xác nhận Cộng quân đã tràn ngập đồi 31, và sau cùng là chiếc Huey C&C của tôi chở sĩ quan Tiền Phương Dù xác nhận cuối cùng Đồi-31 đã rơi vào tay quân BV. Do đó, Ðại Tá Luật cho lệnh dừng quân cách đồi 31 chừng hơn một cây số. “Tôi cho đây là hành động hợp lý trong vị thế cần phòng thủ về đêm”, và nếu tiến thêm trong đêm tối là tự sát, quân BV đông như kiến với nhiều trung đoàn 66, 9, 102nd, 24B cày răng lược.
Nhưng dù với lý do gì đi nữa, chắc hẳn đã có những "bất đồng ý kiến", cộng thêm hệ thống chỉ huy không được thuần nhất khiến việc điều động kém hiệu quả; Nếu toán Thiết Giáp cứu viện đến được đồi 31 kịp thời, chưa hẳn đã thay đổi được tình thế, theo sự nhận xét của tôi chĩ có đẫm máu mà thôi rồi Ðồi-31 cũng rơi vào tay trung-đoàn 24B. Nơi đây quân BV có trung đoàn 24B và 2 trung đoàn 9 và 66 đang trên đường sẵn sàng tham chiến và trung đoàn 102nd với vũ khí tối tân nhứt của Quân đoàn 70B, tùng thiết sau trung đoàn chiến xa 202 thì e rằng quân ta sẽ bi tổn thất nhiều hơn lên bội phần cho cả đôi bên nếu buộc phãi giao chiến. Ðương nhiên, phía BV cũng sẳn sàng tham chiến, Nhưng chắc hắn với hỏa lực được tăng cường, quân trú phòng lại lên tinh thần, ít ra địch quân cũng không dễ dàng mặc tình thao túng, hậu quả số người chết sẽ nhiều hơn lên, và rồi Đồi-31 cũng bị tràn ngập quân BV với nhiều trung đoàn vây quanh mà trách nhiệm chĩ định là trung đoàn 24B phãi chiếm lĩnh bằng mọi giá.
Ðịa hình hiểm trở nơi Hạ Lào với đồi núi chập chùng và rừng cây rậm rạp đúng ra không thích hợp với chiến thuật càn lướt căn bản trong việc xử dụng chiến xa. Tại các trường Kỵ Binh nổi tiếng trên thế giới như Saumur (Pháp), Saint Cyr (Pháp), Sandhurst (Anh), Fort Knox (Hoa Kỳ) v.v… Các chiến lược gia thường giảng dạy phương pháp xử dụng chiến xa trên sa-mạc, vùng đất rộng lớn hay trên địa hình bằng phẳng; Những trận xa chiến lớn và nổi tiếng trong quân sử thế giới cũng thường diễn ra trong sa mạc hay vùng bình nguyên, chẳng hạn như những trận đánh của con "cáo Sa mạc" Rommel thuộc đoàn Panzer của Ðức tại Phi Châu, hoặc tướng Patton Hoa Kỳ xử dụng chiến xa thần tốc trong trận "Battle of the Bulge" tại vùng đồng bằng sông Rhin trong lãnh thổ Ðức vào cuối Ðệ Nhị Thế Chiến. Gần đây hơn, những trận xa chiến lớn giữa Do Thái và khối Ả Rập cũng xảy ra tại vùng sa mạc Sinai trong trận chiến 1967 và trận đánh 7 ngày. Trong chiến dịch Desert Storm năm 1991, và trận chiến tại Iraq mới đây, quân đội Hoa Kỳ cũng dùng chiến xa tại sa mạc để càn lướt tốc chiến tiêu diệt lực lượng Iraq, tiến chiến thủ đô Bagdagh trong một thời gian kỷ lục. Những trận đụng độ chiến xa nổi tiếng này đều là địa hình bằng phẳng, tiếp vận dư thừa và hỏa lực yểm trợ đầy đủ; Những điều trên đây chứng minh tại sao phi đoàn 213 mất đi một dịp may vì chĩ có một nhúm ít TTVT nhưng chúng tôi đã hạ chúng một số đáng kễ mà ít có ai biết đến, chỉ riêng đại đội trinh sát Dù và Chi đoàn 17 là nhân chứng. Ðịa hình đồi núi nầy tôi đoán chắc các T-54 chĩ di chuyển trên những đường mòn bắng phẳng như đường 9, 913, 914, 922, 92B thế thôi, ước gì có được một phi đoàn TTVT, thì tôi sẽ cắt một hợp đoàn Top Gun 3 chiếc chĩ đi săn lùng T-54 mà hũy diệt chúng, bay sát trên cây dọc theo các con dường nầy, khi phát hiện lập tức lấy ít cao độ và quây vòng tròn trên ấy mà phụt xuống bằng 6 khẩu minigun, kế đến tuần tự từng chiếc một lấy cao độ mà nện rockets chống Tăng hủy diệt chúng rất dễ dàng.
Là nhiệm vụ yễm trợ cho Dù nhứt là 2 Ðại đội Trinh sát Dù TÐ/8, tôi là người có mặt tại chỗ khi CCHL 31 thất thủ, Cộng quân bắt cầm tù có thễ 2 đoàn viên và đại úy Nghĩa SQÐKTT, vào buổi tối ngày 25 tháng 2 năm 1971, Tôi nghi có lẽ là nhân chứng đáng tin cậy nhất. Trong hối ký "Từ Hạ Lào Tới Thượng Du Bắc Việt" đăng trong Tập San KBC số 7 phát hành vào năm 1988, trang 35, Ðại Úy Châu viết: "Với lòng dũng cảm và kiên cường của những người lính Nhảy Dù quyết tâm tử thủ Căn Cứ 31, đã gây cho địch quân một tổn thất nặng nề gồm 7 tăng lội nước PT-76 và T-54 khổng lồ bị bắn cháy ..." Vì tôn trọng tác giã, chớ thật ra T-54 không có leo lên tới đỉnh đồi đễ mà bị Dù hũy diệt, chúng chĩ ỡ dưới chân đồi sũa lên mà thôi.
Sáng ngày 26 tháng 2, sau khi Đồi-31 rơi vào tay quân BV, Tướng Ðống ra lệnh cho toán tăng viện hợp cùng thành phần còn lại của TÐ/3 Dù phản công chiếm lại vị trí này. Ðôi bên đụng độ ác liệt với hàng trăm Cộng quân bị bắn hạ. Tuy nhiên có 5 chiến xa M-41 bị hư hại vì đạn B-40 và B-41 của Cộng quân từ những hầm cộng đồng dưới gốc các bụi Tre-gai bắn xuống, riêng các chiến xa của LÐ1/TK lần đầu tiên cũng đã có dịp chạm trán với các chiến xa của Cộng quân. Sau trận xa chiến, Thiết Ðoàn 17 báo cáo bắn hạ 22 chiến xa địch, gồm 6 chiến xa T-54 và 16 PT-76 trong khi không bị mất một chiến xa M-41 nào. Họ không bao giờ chịu báo cáo TTVT PÐ/213 đã can thiệp nghinh-chiến với chiến xa địch trước khi M-41 thấy chúng hiện ra. Ðặc biệt trong trận này, Trung Sĩ trưởng xa Nguyễn Xuân Mai thuộc Chi Ðoàn 1, Thiết Ðoàn 17 đã trực tiếp bắn hạ một chiến xa T-54 của địch quân. Chiến công này được xác nhận bằng hình ảnh chụp được, Ðại Tá Battreall và Ðại Tá Hiệp rất vui mừng về thành quả rực rỡ của toán Thiết Giáp trong trận xa chiến đầu tiên. Nhưng một lần nữa, báo cáo của LÐ1/TK tại Hạ Lào lại bị nghi ngờ là phải, BTL Hàm Nghi, và tướng Sutherland, người đã không có thiện cảm với Ðại Tá Luật ngay từ vụ "Vandergrift". Lúc ban đầu cho rằng đây chỉ là điều bịa đặt. Ông lý luận rằng trong một trận xa chiến ác liệt đến độ 22 chiến xa địch bị bắn hạ, chắc chắn bên ta cũng phải có vài thiệt hại, Tôi có miệng mà nói chẳng ra lời, làm sao ai chứng kiến được TTVT PÐ/213 đã can thiệp quá kiêu hùng, nhưng rồi tôi cũng chẳng cần minh chứng. Ngay đến Kiều Mỹ Duyên phỏng vấn tôi cũng chẳng buồn trả lời một câu nào cả [Cô ta đã mắn-nhiết tôi trên báo chí là “miệng câm như Hến dù chỉ nói lên những phi vụ hào hùng rất xứng đáng được ghi vào Quân-sữ của KQVN] Một số quân Dù cho rằng sồ chiến xa PT-76 và T-54 bị tiêu hủy trên Ðồi 31, một phần do TÐ3/Dù và Pháo Ðội/C3 Dù do Ðại Úy Nguyễn Văn Ðương chỉ huy bắn hạ, phần khác do phi cơ B-52 tiêu diệt trong ngày hôm trước. Theo chỗ tôi nhận xét ước đoán, có thể Thiết Giáp đã không bắn hạ hết tất cả 22 chiến xa BV kể trên, nhưng ít nhất họ cũng đã can đảm đối đầu chiến xa địch có hỏa lực mạnh hơn và đã bắn hạ được một vài chiếc tại khu vực dưới chân Đồi-31. Còn trên Ðồi-31, TÐ-3 Dù có bắn tiêu diệt được vài PT-76 đang càng bướng tấn kích trên đường leo tiến vào đồi, nhưng không có chiếc T-54 nào bị hạ ỡ trên đồi vì nó không leo cao được. Sau trận đụng độ với chiến xa địch tại đồi 31, toán Thiết Giáp tăng viện, cộng thêm thành thần còn lại của TÐ3 Dù hiện gặp nguy cơ bị địch quân chặn mất đường về A Lưới; Họ bị bao vây, cô lập trong một vùng đồi núi cây cối rậm rạp, TTVT 213 phãi bắn rockets 17 pds vào hang núi mới triệt được một sơn-pháo 85 ly bắn càng quyét không cho đơn vị Dù tản lạc cũa TÐ-3 băng qua con suối về nhập vào Ðồi-30, trong lúc bộ binh địch vì quen thuộc hơn với địa hình nên có thể len lỏi tới gần để bắn tỉa từng chiến xa cũa ta. Vào trưa ngày 27 tháng 2, Cộng quân dùng bộ binh và chiến xa tấn công toan tràn ngập lực lượng này Tuy nhiên, các chiến xa và quân Dù phản ứng mãnh liệt với sự yểm trợ hữu hiệu của TTVT PÐ/213, phản lực cơ chiến thuật, theo sự suy đoán của tôi lúc đó có Sỉ Quan Điều Không Tuyền Tuyến, có lẽ Đại úy Nghĩa đang chạy thất lạc cùng Đại đội TĐ3 Dù có công hướng dẫn cùng Backseat Tôn Thất Tân PĐ-110; Sau cùng, quân BV phải rút lui vì bị thiệt hại quá nặng, bỏ lại chiến địa nhiều chiến xa và vũ khí. Trong những ngày kế tiếp, sau khi bị thiệt hại nặng, tuy không còn đủ sức tấn công nhưng quân BV vẫn bám sát, bao vây và quấy rối, cho tới ngày 1 tháng 3, sau khi được tăng viện bổ sung quân số tại chiến trường và chỉnh đốn lực lượng sau những lần thất bại trước, họ lại mở một cuộc tấn công quyết liệt mong thanh toán đoàn chiến xa tăng viện này. Nhưng cũng như lần trước, các chiến sĩ Mũ Ðen và quân Dù chiến đấu anh dũng dưới sự yễm trợ đắc lực của TTVT PÐ/213 vô cùng hữu hiệu khiến địch quân lại thảm bại Lúc nầy B-52 mới thiệt tình đổi chiến thuật, vi phạm ROE từ Rolling Thunder qua Linebacker, yễm trợ tiếp cận, giúp quân bạn sau khi có sự can thiệp của Đại-tá James Vaught bất thần xuất hiện do sự điều động đặc biệt từ Tướng Al.Haig, Pentagon, thật vô cùng ngạc nhiên. Việc nầy nhờ Tổng Thống Thiệu cương quyết ra lệnh Tướng Lãm cho một đơn vị nhỏ của Sư Đoàn 1 nhảy xuống Tchepone “đái một bãi rồi rút về” Tuy nhiên, trước tình hình nguy hiểm một mất một còn, Ðại Tá Harrison, người vừa thay thế Ðại Tá Pence làm quyền Cố Vấn Trưởng SÐ/Dù khuyến cáo Tướng Dư Quốc Ðống hãy mau chóng quyết định dứt khoát; (Nhưng trên thực tế là đại tá James Vaught mới chính là người có thực quyền, như cặp mắt cũa tướng Haig tại Khe Sanh, Vaught chính là người biến cuộc rút-lui không giống như đường 7 khi quân đoàn 2 rút về đồng bằng Nha- Trang bằng cách ra lệnh thẳng cho SÐ101 yễm trợ cho trực thăng móc xe ũi đất làm cầu dã-chiến, cũng như tiếp tế xăng cho Thiết Giáp rút về) hoặc tăng viện thêm cho toán Thiết Giáp, hay ban lệnh cho họ rút về A Lưới. Nhưng SÐ/Dù vẫn chưa có quyết định rõ rệt vì choáng ván Đồi-31 vừa thất thủ và cuộc hành quân nầy do Pentagon soạn thảo, điều động và quyết định ngày 18/1/1971 bới Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ. Quân Việt Mỹ như con cờ thí cho mưu đồ của họ được gọi là để tiết kiệm xương máu của đôi bên như hai trái Bom Nguyên Tử thả trên đất Nhựt để rút ngắn cuộc chiến! Bàn giao Saigon cho Hà Nội không có “tắm-máu” mà chĩ “rĩ-máu” và Saigon không thành đống gạch vụn!
Ðêm 26, February 1971 … qua chưa mà trời sao lại sáng – Trong đôi mắt nhắm nghiền vì quá mệt mỏi suy-tư cho số phận của 2 đoàn viên H-34 đang bị kẹt trong Ðồi-31 không biết sống chết như thế nào, Tôi bổng giựt mình choàng mỡ to đôi mắt vì một tràng đại bác bắn quấy rối (neutralization) gì đó cho quân bạn của Mỹ, tiếng đạn đại bác175ly Long Tom không chác chúa bằng 8 inch đang mỗi lúc càng thêm ác liệt. Giữa tờ mờ sáng trong sương mù, 42 khẩu đại bác nầy ở đây, Mỹ yểm trợ cho ai!? Ðồi-31 đã bị quân BV tràn ngập vào chiều hôm qua, làm sao họ hiểu nổi cái nhóm “phản chiến và phản tình báo đả cho Tướng Giáp biết mọi chi tiết của cuộc hành quân, vì Tướng Giáp là một thành viên OSS kết nạp 1945 tại mật khu Pat-Pó, [hình giải mật của Allan Squiers, trong khi Cụ Hồ mặc quần xà-lỏn dơ 2 cái ống quyển xương xỏ teo ngắt, lúc nầy Vỏ nguyên Giáp đang ở trong rừng là Trung đội trưởng Vỏ trang tuyên truyền, nhưng cũng phải mặc áo trắng thắt cà vạt đoàn hoàn để mừng lễ được gia nhập OSS 1945 qua sự kết nạp của Ðiệp-viên số 19 Lucius và Hạ-sĩ quan tình báo quân đội OSS là huấn luyện viên]
Trung đoàn trưởng 24B/Sư-đoàn 304BV đã áp lực Ðại tá Thọ thông báo về Khe Sanh là Ðồi-31 đã rơi vào tay quân đội BV, lúc 16 giờ 15 phút, ngày 25 February theo như đồng hồ của tôi: Mấy ngày qua, 2 chiếc H.34 của Phi-đoàn 219, đã bị hạ trên Đồi 31, họ là những Phi hành đoàn tài ba và gan dạ nhất của Không-quân VN, khi phải nói đến Phi-hành-đoàn Queen-Bee thì người Mỹ phải nghiêng mình khâm phục, Trung-úy Cow-boy, Trần Hữu Khôi, rước Toán Delta bị 88 lỗ đạn, nhưng vẫn đem cả Toán SOG về được, phải tranh giành Toán từ trong tay địch, Th-úy Hùng “râu-kẽm”cũng 66 lỗ, nhưng cũng tha mồi về được. Những Toán viên Biệt-kích Mỹ SOG được cứu sống không bao giờ quên được Phi-hành-đoàn Queen-Bee đã cứu họ; Lời Thiếu-Tá Ban-3/SOG, Scotty Crerar: “Neither impossible ground fire nor unflyable-weather stopped Cowboy and Mutachio; dozen of SOG men survived purely because “can’t” was not in these Queenbee-pilots .vocabularies they were absolutely fearless!
Trưa ngày 23 February, chúng tôi bay đến tọa độ hành quân cách Đồi-31 chừng vài cây số ở hướng Đông Nam và cũng đang nóng lòng hướng dẫn cho hai đại đội Trinh-sát thuộc Tiểu-đoàn-8 Dù di chuyển tiếp cứu Đồi-31, được bắt tay với một Lực-lượng của Tiểu đoàn-3 Dù đang trấn đóng trên đỉnh Ðồi-31. Từ phía Nam, dưới bụi Tre-gai, hai T-54 nằm im-lìm hai bên đường mòn 92B đễ chờ phục kích, trong khi hai đại đội Dù đang dung rủi cặp theo giòng suối giữa đường thông thủy, tôi và Trung úy Lưu lead phải bay trên đầu Dù bằng những vòng lượn tròn quẹo gắt, thỉnh thoảng phải bắn rockets chụp vào những bụi Tre khã nghi trước mặt để cho Dù tiến lên. Trên cao, xa về hai đầu cánh quạt hai bên tôi đã khám phá ra những bụi cát đỏ tung toé từ những hầm miệng ếch trên sườn đồi giả xuống, nhưng chúng tôi cương quyết vẩn giữ ở trên đầu Dù, và chịu chấp nhận cùng chung với Dù những cột khói dựng đứng của đạn pháo BV bắn xuống để yễm trợ cho trung đoàn 24B thuộc Sư đoàn 304 và bên kia là một trung đoàn 27 cơ động. Chúng âm mưu lấy thịt đè người, còn như chiến xa T-54 có thiết xa leo đồi PT-76 yễm trợ thì chàng ràng lên xuống bọc hai bên sườn đồi trọc. Chúng không thể nào bịt mắt chúng tôi bằng để lại phía sau hai hàng song song in theo trên lớp cỏ Voi cao hơn tầm người, với đất đỏ còn tươi rói; Nếu như tôi không có lệnh dành hoả lực yểm trợ cho Dù thì cũng phải cùng chúng tranh tài cao thấp xem những xạ thủ trên PT-76 có súng đại-liên tối-tân 14,5 ly có dám chường mặt chạm tráng với Minigun 7,62 ly hay không? Nhứt là trên thế đất hạ-phong dành cho họ ỡ vùng rừng núi nầy, chúng không khác gì Cá nằm trên thớt; Các T-54 có thiết xa PT-76 yễm trợ thì chạy lăng quăng thấy mà ngứa mắt, vì chúng ỹ bươn càn lên xuống đồi trọc trên thế đất quen thuộc một cách ngon lành hơn chiến xa. Chúng đang núp phục kích trên đường 92, vây bọc hai bên vệ đường nơi khúc cong đáng sợ, nằm im-lìm trong lùm Tre gai che khuất chờ phục kích hai Chi-đoàn 11 và 17 đang tiến lên dọc đường mòn đến Ðồi-31
Thình lình FAC/OV-10 Bronco có tiếng người Việt hối giục chúng tôi phải rời vùng tức khắc để cho 42 khẩu đại pháo của Mỹ bắn yểm trợ cho Tiểu đoàn 8 Dù, Chúng tôi về lại trên đầu Tiểu đoàn-1 Dù trên vùng A-Luối, nhìn lại phía sau từng tràng các đám khói dựng đứng lên như nấm rơm đang trở nụ. Tôi lại nghe tiếng người Việt cho biết chúng tôi không được rời A-Luối vì 5 phút nữa B-52 Arc-Light sẽ trải thãm để tiêu diệt 2 trung đoàn BV đang toan tấn công hai đại đội Trinh Sát TÐ/8 Dù. Thinh linh, có Arc-Light B-52 can-thiệp? “Ðiều nầy làm tôi ngạc nhiên vô cùng” Ðây là lần đầu thấy B-52 oanh tạc trãi thãm vùng bắc đường 9, theo sự theo-dõi chứng kiến của tôi hàng ngày, nhưng tôi cũng không lấy gì làm ngac nhiên, nhờ TT Thiệu ươn ngạnh có lý-do, nên Ðại tá James Vaught mới từ Pentagon qua cho ra nhiều lệnh thay đỗi táo-bạo thấy rõ.
Nữa giờ sau, tôi trở lại yễm trợ cho 2 Ðại đội Trinh Sát Dù, thì mới phát hiện dưới đám khói mờ mịt bị B-52 trãi thãm, quá chính xác hai bên sườn núi cách quân Dù vào khoảng 300 thước, mà hồi nảy chúng tôi vừa bay qua. Lính BV chết lềnh khênh chụm lại từng đống tóp người, thân thể bầm nát, thật đáng tội nghiệp cho số kiếp sanh Bắc tử Nam; Coi như trung đoàn 48 thuộc SÐ/320 có cái hỗn danh sư đoàn thép bị xoá sỗ (Các sư đoàn BV bổ xung tân binh liên tục vì tại nơi đây có Trung tâm huấn luyện bổ xung quân số cũa Quân đoàn 70B, toạ lạc ngay tại ngã ba đường 92 và 9 gọi là Aluoi theo bản đồ hành quân)
Sương lam chiều không đủ sức che đậy không gian, đó đây khói Bom đạn vẫn còn luyến tiếc núi rừng, đâu đâu cũng toàn là màu khói ám chướng mờ ảo, phi công khó mà tìm được toạ độ cũa quân bạn. Tôi không dại gì bay trong những cụm bông gòn của phòng không 37 và 57 ly nổ lưng chừng trời, đang rượt theo những phi cơ chiến thuật, mà cũng không phải thế ‘độn-thổ’ mà nên gọi là ‘độn-rừng’ hay lối bay “Kạ-Càng” lướt trên chóp lá? không phải vậy mà là “ngụy âm thanh” làm cho địch thủ không biết chúng tôi từ đâu đến bằng xa xa âm thanh lớn dần cuốn vào cánh quạt điên cuồng chém gió, rồi trận mưa đạn gầm thét khiếp đảm đương nhiên tự động phãn xạ, địch phải kiếm chỗ núp khi chúng tôi bay áp đảo trên đầu chúng, dựa vào ưu điểm cường tập của các hung thần xạ-thủ có tẩm trực xạ áp-đảo trải rộng từ trước ra sau với tầm đạn đạo cuồng sát từ trên ngọn cây, khác hẳn phi cơ tìm-kích kể cả trực thăng Cobra.
Dù rằng, nơi đây mùi cháy khét của cây rừng không át nổi mùi sình thối của xác chết; “đây quả thật là một bầu trời đầy kinh hoàng” Nhìn về hướng Đồi-31, nơi mà trước đó vài ngày, 2 chiếc H.34 đang uốn mình sà xuống như con Đại-bàng đớp mồi: Chiếc đầu tiên của Th-úy Giang tuông xuống như chiếc lá trong cơn gió lóc và chiếc của Th-úy Bửu xuất hiện bất thần, sau khi rà xát rạt trên các ngọn cây giữa trận địa pháo của BV đã điều chỉnh khá chính xác, đáng sợ nhứt là khắc-tinh súng cối 120ly văng rất nhiều mãnh làm trực thăng chĩ có xuống đáp mà không lên được; CSBV chỉ giã vào ngay khi nghe tiếng máy nổ của trực thăng vào Căn-cừ Hỏa-lực; Dù rằng phi công Queenbee có tài ba trong mọi chiêu thức để đáp nhưng khi chui vào lưới tạc đạn dầy-dặt như thế nầy thì chỉ như là những con thiêu thân mà thôi.
Thử hỏi đoàn viên lâm nạn Kingstar-4 của TPC Thiếu-úy Phúc lead có dám nhảy phóc lên chiếc số 2 của Trung úy Ðạt đang đáp chờ đoàn viên bị nạn. Bụi mãnh đạn như thế nào chắc đoàn viên 4 người nầy đều am hiểu và chỉ trong nháy mắt anh xạ thủ chiếc số 2 trúng mảnh đạn ngay. Dỉ nhiên ngườì không dự trận thì thật khó mà tin!? Là chứng nhân trong cơn bảo lữa, đích thân Th-úy Bửu, chiếc Lead ra lệnh chiếc thứ 2 của Th-úy Yên … “đừng xuống!”: Queenbee dù thần thánh đến đâu nhưng khi phi cơ gần đến mặt đất sẽ bị các mảnh tạc đạn chạm-nổ vun-rải vào cơ phận cánh quạt đuôi làm cho phi cơ mất phương hướng điều khiển và sẽ bị vùi dập xuống mặt đất khi chưa toan đáp xuống bãi đáp (undershoot) Trường hợp Th/úy Giang, phi cơ gảy đuôi vì trúng mảnh đạn phát hỏa nơi phần xăng ít ỏi còn lại cũa 2 bình xăng giữa và sau đã hết trống từ lâu và chiếc của Th-úy Bửu thì bị các mãnh đạn chạm nổ xoấy rải vào làm tê liệt bộ phận điều khiển cũa cánh quạt đuôi buộc rơi xuống tại chỗ, trong vị thế counter-clockwise, với cường độ trận địa pháo cùng cả ngàn tạc-đạn như mưa rải xuống các căn cứ hỏa lực nầy thì chẳng bao lâu các chiếc trực thăng nầy đều lại trúng đạn thêm một lần nữa và phát hõa hủy diệt, để lại bằng các cột khói đen xì lên cao ngất trời xanh như chiếc của Tr/úy Ðạt và Thiếu Phúc ở Căn Cứ Hồng Hà-2 và ở Ðồi-31 của Th-úy Giang, và Ðồi-30 là của Thiếu úy Lộc. Bạn có thể tưởng tượng con kiếng nơi đây cũng phải chết, còn Mìn Claymore cho L/Ð/1 Dù, trực thăng vừa thả lưới xuống là trúng đạn nỗ tan tành như xác pháo ngay. Ðiều nầy các chiến sĩ văn phòng chắc khó tin!? Ðây là điạ ngục trần gian đang bao trùm bỡi khói lữa ầm vang trong tiếng đạn nổ kinh hoàng như không bao giờ chịu dứt
Lúc nầy, cả Căn-cứ 31 đang quằn mình chịu những loạt trận địa pháo; dù rằng Tiểu đoàn-6 Dù đã được trực thăng vận xuống Tây Bắc của Ðồi-31, nhưng lại bị đụng trận dữ-dội, rồi bị một trận địa pháo khiếp đãm, coi như TÐ/6 bị bễ, 28 chết, 49 bi thương, và 23 mất tích; Trung-úy Tiến, rồi Th-úy Châu luân phiên yễm trợ quyết liệt đã chận đứng nhiều đợt xung phong của trung đoàn-9 âm mưu tràn ngập TÐ/6 Dù, Top gun vẩn luôn giữ cao độ trên đầu quân Dù và chỉ chấp nhận AK-47 qua những đợt xung phong biển người của trung đoàn-9/308. Quả thật Th-úy Châu đã bị các AK-47 chụm lại bắn thẳng xuyên qua Burble vào Chicken-plate, mãnh dội văng vào cổ, bắp tay máu ra lênh láng, chúng tôi bỏ Ðại đội trinh sát Dù qua yễm trợ TÐ-6. Tôi ra lệnh chiếc Wing hướng dẩn Medivac Th-úy Châu về Khe Sanh liền:
“Trời ơi cuộc chiến mới chĩ có 2 tuần mà sự thiệt hại quá sức tưởng tượng của tôi,
Hai đoàn viên UH1-H bị bắn tan xác trên không tại LZ Ranger South, giờ đây dưới Ðồi-31 cũng 2 đoàn viên đang kẹt ở dưới không biết sống chết như thế nào …rồi Th-úy Châu một Top Gun lỗi lạc mà chúng tôi cho là niềm kiêu-hảnh của Phi Ðoàn 213 đã bị trọng thương, Tôi như con chó điên, quyết dặn lòng thề phải chết trước khi con em mình gục ngã thêm để bảo vệ an toàn cho toà Lâu-đài LÐ51TC. Nuốt câm hờn trong lời nguyền nầy, Tôi bắt đầu điên tiết tự đưa tôi vào những chuyến bay xạ-kích liều lĩnh, thiếu sáng suốt, quá đáng, như con Gà te-tua đần-độn trong đá-độ … quần thão với địch lướt trên ngọn cây, phãi nhìn cho thật rõ đich là ai? Đơn vị nào? Sợ ma thì ma bắt! Phải thấy mặt những con ma xanh dờn chạy trốn! Tôi phãi biến mình thành một đại-đế La-Mã bay đến đâu là thần-dân phãi úp mặt vào khe núi! Với lối bay đào xới trên tàng lá bụi cây, đôi khi có thể nói vượt ra khõi kỷ cương của cấp lảnh đạo.
Trong trí tôi sự chết-chóc như vậy là quá nhiều, tôi phãi moi óc tìm ra “chân-lý” về chiến-thuật cách nào đễ bão vệ con em minh, dù sao tôi cũng bị tự ái về tỗn thất dồn-dập, là một phi công gián điệp biệt kích có nhiều loại huy chương nhứt mà các vị tướng lãnh của mình không có (Biệt-công bội-tinh) Xin ơn trên phù hộ … cho đến khi cuộc hành quân chấm dứt không còn ai phãi hy sinh nữa …! chờ xem sự mầu nhiệm sẽ đến trong chân-lý chiến-thuật “độn-rừng” có nghĩa là chiêu-thức qua đường bay “Kạ-Càng” thoáng lướt trên ngọn cây (Razed-mode) Từ đây trỡ đi những viên đạn 7ly62 của xạ thủ phải xuyên phá vào mục tiêu không quá 75 thước trên đầu địch, có nghĩa là trục-cuồng-sát “độn-rừng.” Tôi không cho phép bắn xuống cầu-âu như phi cơ vận tải hay Cobra mà là sát thủ như đã bắn tàn sát trên chiếc tàu cận-duyên ở Mỹ Thủy, Hương Ðiền, Quảng Trị, với tham vọng sẽ không còn phi hành đoàn nào tữ trận [chờ xem giấc mơ có thành sự thật ở đoạn kết hay không? vì mọi sự việc chĩ có thễ phãi chứng minh qua thực-tế, sự chứng kiến cũng như đúc kết của hai phía Việt/Mỹ]
Ðịa thế nơi đây, phản tình báo Mỹ [WIB] đã cho Tướng Giáp biết trước tháng 10, 1970 và cũng là ngày thành lập Quân đoàn 70B, và Trung đoàn 24B nầy là giử an ninh hậu cần cho Ðoàn 559 tại đây và cũng là thỗ địa tai mắt dẩn đường cho các sư đoàn 304, 308, và 320 cùng Trung-đoàn chiến xa 202 nữa. Chúng tôi yễm trợ hỏa lực hết mình để mong TÐ/8 từ bắc A-Luối tiến lên hướng bắc và phối hợp cùng TÐ/6 ở tây bắc mau mau tiếp cứu Ðồi-31, nhưng hoàn toàn thất vọng, vì các trung đoàn BV đang chiếm các cao điểm quen thuộc để không chế hai T/Ðoàn Dù tiếp cứu đang còn quá xa lạ với địa hình nơi đây. Còn trung đoàn 9 và 66 mới vượt biên từ bắc DMZ ngày 9 February qua đây, sau khi biết chắc QLVNCH không Bắc-tiến mà thực sự qua Lào. Ngày 23 February đặc công BV đã đột nhập vào phòng tuyến hướng Tây, nhưng Tiểu đoàn-3 Dù tại Ðồi-31 đã tiêu diệt ngay vòng rào 15 tên chết tại chỗ. Từ lúc chiếc H-34 của Th-úy Giang, rồi tới Bữu bị bắn hạ trên đồi nầy đến nay không có chuyến tiếp tế và tải thương nào vào đây cấp cứu cả
Giờ phút nguy-biến đã điễm: từ 11 giờ ngày 25 February, một trận địa pháo rất chính xác, khiếp đãm, kinh hoàng vì Bộ tư lệnh quân đoàn 70B đã tiền điều-chỉnh từ lâu, đại bác 152ly xuyên phá hầm hố, 130ly tàn phá diện địa, súng cối 120ly khắc tinh khống chế trực thăng, và tất cả hoả tiển 122, 107ly, riêng 100ly trực xạ của T-54, không leo lên được thì bắn hù doạ từ dưới chân đồi cho PT-76 leo lên với bộ binh tùng thiết theo sau. Ðúng 13 giờ, Ðại đội/1/3 Dù báo cáo tiếng chiến xa đang gầm thét [đoàn chiến xa nầy bị chúng tôi bắn đứt xích chiếc đi đầu, cách phía nam 4 cây số trên đường 92, nhưng chúng lại xem thường chúng tôi không phải đối thủ nên không thèm bắn trả mà lại hấp tấp né một bên, rồi tiếp tục bôn tập về mục tiêu Ðồi-31] Lúc đầu, tôi còn thấy Căn-cứ lờ mờ dưới lớp khói pháo kích, lần lần Tôi không còn thấy gì nữa cả, mà chỉ còn là những lớp khói cứ chồng chất dầy thêm lên “Làm sao tôi hiểu được 2 chiếc H-34 đang bị cả ngàn mãnh đạn đại pháo chạm nổ đang vung vải như bảo cát trên mặt đất bao trùm trên bãi đáp! Và bộ phận cánh quạt đuôi trúng mãnh, hoàn toàn bị tê liệt không điều khiển được, rồi sau đó bị phát hoả cháy tiêu thành đống sắt vụn” Tôi cũng không biết số phận của 2 chiếc H.34 đã cất cánh được chưa, trong hai ngày qua bao trùm sự tuyệt vọng, hay đã loay hoay vì quân bạn đang bấn loạn kinh hoàng tràn ngập leo lên, đến độ quá nặng không thể nhúc-nhíc được, chớ nói chi cất cánh. Cách đó không xa, về hướng Bắc của Đồi-31, quan sát cơ OV.10 đang hướng dẫn F-4 .Phantom thả xuống sát mặt đất bằng những trái Bom lửa Napal, nhờ ở đầu 2 cánh chém gió, tạo ra 2 vệt trắng, tôi mới phát hiện đang lướt qua ở trước mặt.
Tôi mở tần số Guard (khẩn cấp) gọi Queen-Bees cả chục lần mà không thấy trả lời “tôi bắt đầu quặn đau, xót-xa lo-lắng cho số phận của 2 Phi hành đoàn gan dạ nầy”
Trước đó, ngày 23/2/71, Th-úy Thục, một lead gunship sừng sỏ của Biệt-đội Gunship PÐ-213 được lệnh bảo vệ Th-úy Chung Tử Bửu bay vào cấp cứu phi hành đoàn lâm nạn của Th-úy Giang; Trên đường vào có chuyên chở những sensor-detector đặc biệt. Họp đoàn Gunship của Th-úy Phạm Vương-Thục đang ôm sát trên đám rừng già chờ đợi yểm trợ cho Th-úy Bửu. Nhưng làm sao tránh khỏi lưới đạn cầu vòng chụp xuống như đã tiền điều chỉnh sẳn, một lưới lửa vô tận từ căn cứ hậu cần 611 với 67.000 tấn đạn đủ loại. Thế nên cơn hấp hối của ngọn đồi oan-nghiệt đang bắt đầu xảy ra. Bắt đầu vào khoảng 4 giờ chiều ngày 25/2/1971: Khi 3 trung-đoàn CSBV đang cố tràn ngập trên đỉnh đồi 31, nơi đây chỉ đơn độc duy nhứt một Tiểu đoàn-3 Dù [trừ] 300 chiến binh và Bộ tham mưu trấn giữ. Ðợt xung phong đầu tiên của CSBV bằng 2 PT-76 tùng thiết với vô số bộ đội chính quy ở phía sau, vì không có súng chống chiến xa như M-72, nên Dù phải dùng đại bác hạ nòng trực xạ. Kết quả thổi bay hai chiếc PT.76 và một số lớn tùng thiết. Ðể trả giá cho sự chiến thắng nầy, nhiều thiên thần mủ đỏ TÐ/3 đã nằm xuống vắt ngang trên những khẩu pháo của mình; Có phải Pháo-đội-trưởng Nguyễn Văn Ðương, người hy sinh đã là niềm hứng khởi cho một nhạc phẫm nổi tiếng sau đó! CSBV chuẩn bị đợt xung phong lần thứ hai cũng lập lại bằng hai chiếc PT-76 khác tùng thiết với bộ đội; Nhưng lần nầy, quan sát cơ OV-10 Bronco do quan sát viên người Việt hướng dẩn hai F-4 Phantom phá hủy chúng trước khi bò lên tới lần ranh phòng thủ cũa Bộ Chỉ Huy Dù.
Cho đến 14 giờ, thật khốn nạn không có chiếc FAC cũa Mỹ nào trên Ðồi-31, Quân BV bắt đầu xung phong tràn-ngập từ bốn hướng. 2 PT-76 đến được bải đáp phía nam phòng tuyến dưới, bất ngờ chiếc FAC/OV-10 Bronco đến, yên trí có người Việt ngồi phía sau. Sau 2 pass 2 chiếc PT-76 bay lên rớt xuống nằm lật ngữa bao trùm khói đen. BV quyết tâm tràn ngập Ðồi-31 với khoảng 20 PT-76 xung phong 2 hướng đồi thoi-thỏi hướng Ðông và Tây Bắc. Thình lình một chiếc Phantom F-4 trúng đạn phòng không 37ly xịt khói phi công nhảy dù ra khỏi phi cơ. Lúc nầy chẳng anh Mỹ nào chịu ngó ngàn đến Ðồi-31, mà họ dồn hết nổ lực để câp cứu người của họ người Việt ngồi sau FAC đành phải bó tay ngậm ngùi cho định mệnh của ngọn Ðồi oan nghiệt nầy.
15 giờ 20 trên ngọn đồi nầy chĩ còn trơ-trọi chiếc UH1-H của tôi là C&C với Sĩ-quan Tham mưu Tiền-phương Dù đang vần-vũ trên Ðồi-31; Dù rằng 2 khẩu M-60 và vài cây M-18 nhưng chúng tôi cứ bắn xuống yễm trợ trong tuyệt vọng, Trung-úy Trần-Lê.Tiến, Top-Gun đang vần vũ trên đầu TÐ-8 Dù chờ lệnh tôi bay vào cứu bạn, trong lúc Pháo đội từ Ðồi-30 và Aluối vẫn dồn dập tác xạ yểm trợ qua. 45 phút sau, Căn cứ bị tràn ngập quân BV, khốn nạn nhứt là từ nảy đến giờ không có FAC có nghĩa là không có không yểm. Hậu quã Ðại tá Thọ bị quân BV bắt cầm tù đúng vào lúc 16giờ 15 ngày 25/February/1971, Tôi đang se thắc vì đoán mò rằng, tiếng đại liên M-60 trên trực thăng là nguyên do chính khiến 2 đoàn viên H-34 dưới đó quyết đóng trụ tại đây để chờ chúng tôi sẽ xuống cứu bạn như tôi đã liên lạc trước với PHÐ. Có một đại đội TÐ-3 Dù đang toan thoát vòng vây chạy về Ðồi-30, trong đó có Không-quân Ðại úy Nghĩa, Sĩ quan Ðiều không Tiền tuyến đang chạy thoát cùng với quân Dù? Ngày mai tôi sẽ liên lạc tìm cách đón họ, may ra có đoàn viên H-34? [Sau vài ngày tôi biết được 2 chết, 4 bị bắt đem ra Bắc trong sự đau xót có lẽ vì tiếng M-60 trên C&C?]
Dù rằng tiếng trực thăng nóng lòng cứu bạn từ đôi mắt và khối óc thần sầu quỷ khóc của người Phi-đội-trưởng Queenbee đầu tiên do Lực-lượng Seal-Delta-Force dày công trắc-nghiệm để tuyển chọn, vẩn còn đang háo-hức nóng lòng, vần-vủ trên nền trời chờ đợi cơ may nào đến; nhìn xuống Ðồi-31 đang chìm dưới lớp khói chồng chất muốn che lấp ngọn đồi, bên cạnh cùng phụ họa tiếng động cơ H-34 đang sốt ruột chờ đợi một cơ may thấy được Ðồi-31 hiện ra, nhưng chĩ dưới lấp loáng bỡi các cột khói đào xới bung lên trên ngọn đồi màu máu như vết thương bị bầm dập. … trong tuyệt vọng vì làm sao có thể chui vào lưới đạn cầu vòng chụp xuống rãi thãm như không bao giờ ngừng nghỉ … trong nửa khối cây số không gian bao chụp trên căn cứ Ðồi-31 như đang chìm đấm trong bảo lửa, dù có một vật nhỏ tý hon nào chui vào được bên trong, nhưng khi vật ấy hạ thấp còn chục thước thì làm sao thoát khỏi hàng trăm ngàn mảnh sắt vung-vải xoáy cuồn như trận bảo cát trong sa-mạc…và dĩ nhiên vật nhỏ nầy sẽ bị gục ngả không lay động ngay trên mảnh đất nầy…thôi đành ngậm-ngùi nhỏ lệ bỏ lại vỉnh-viển nơi ngọn đồi vô danh nầy, 2 chiến hửu PÐ-219 [Giang cùng Em] và các thiên thần Tiểu đoàn/3 Dù đang chờ tãn thương cùng 4 nhân viên phi hành khác [Bửu, Khánh, Sơn, On] đang bị bọn CSBV cột chung với nhau bắng giây điện thoại bôn tẩu về Bắc qua con lộ 92B vì sợ B-52 sẽ bay đến cường tập liền sau đó.
Gunship-213 vì những khó khăn về địa thế sương mù tan trễ cùng yểm trợ phối hợp với Mỹ, nhưng đột nhiên tình trạng trực thăng hửu dụng xuống 25% làm cho phó TT Trần Văn Hương phãi sướt mướt trên vô tuyến truyền hình cho rằng: “Mỹ đem con bỏ chợ” cà một lực lượng lien-quân nhiều như vậy chĩ có trông-nhờ vào sự yễm trợ bao la cũa Mỹ mà thôi. Sự kiện nầy làm cho tôi vô cùng cãm phục sự tiên đoán cũa Tướng Dư Quốc Ðống đã nói với tôi tại Căn Cứ Fuller ngày 5/2/71 rằng: “Tôi phãi xin TT Thiệu chĩ cần có TTVT cũa mình yễm trợ cho chúng tôi, vì Mỹ sẽ bõ mình nữa chừng! LÐ51TC phãi bao thầu các phi vụ trong hạn hẹp, và nhiều PHÐ phãi thay nhau bay liên tục cã ngày; Nhưng không may thay cho việc chĩ huy vì con chim đầu đàn bị 14,5 ly trên PT-76 bắn hạ, PHÐ bị xây xác vì flexiglass, duy chĩ có cơ-phi Thượng si Thứ bị trọng thương nơi chân. Trung tá Tư lệnh KÐ/41 cho Ðại úy Trần Duy Kỳ thay thế, nhưng tôi cương quyết không chịu, vì (theo tôi nghĩ) người khác chĩ huy sẽ không quen địa hình và tình hình địch và bạn hiện tại, sẽ đem lại sự thãm bại cho PHÐ là cái điều mà tôi nắm chắc trong tay. Tất cả Top gun khi hướng dẫn anh em vào vùng hành quân, cũng đều áp dụng chiến thuật biệt kích bất ngờ đột-nhập vào hang động cũa địch, tiết kiệm hoả-lực, chi dùng khi buộc phãi đụng trận. Thê nên, tôi bướng bỉnh không chịu về R&R, dĩ nhiên là không bị kỹ luật
Ðể phục thù, cũng như cay cú, bộ tham mưu 70B cũa BV cho PT-76 leo đồi phục kích: Cái nhược điễm cũa không quân là trong ba tuần nay, đoàn TT Mỹ hay Việt muốn bay về lại Khe Sanh phãi bay qua ngọn núi đá Coroc, như buộc phãi bay qua cái “cỗ-chai” rồi mới về đáp Khe Sanh. Trên đường về reload hỏa lực, chúng tôi bị PT-76, phòng không di-động trá hình lợi hại nhứt LS 719, chúng núp dưới tàn cây trên đồi trọc phục kích bắn chéo gốc xối-xả liên hoàn xuống, đồng thời PT-76 nằm dưới khe chân núi Coroc bắn thọc ngang hông, đạn bắn vói theo chúng tôi liên hồi sau đuôi. Không may, đạn 14,5 ly trúng vào bộ phận đuôi của tôi là chiếc số 2, bên trái nếu không nhờ Trung si Ðức thấy kịp là coi như toi mạng: Tôi giựt mình nghe tiếng bò rống của cây minigun, Xạ-thũ Ðức vừa khạt, nhìn xuống nhiều cánh tay lính BV vung lên như người vượt biên dưới chiếc xuồng PT-76 xin cầu cứu, trong tiếng gầm thét minigun cũa Ðức phun lửa xuống, anh Ðức đã cứu kịp hai PHÐ gunship trong đó có con chim đầu đàn, nhưng lại bay wing để huấn luyện phối hợp hành quân cho đơn vị nên ôm lãnh đũ các tràng đạn bắn vói theo. Tôi chĩ kịp tức khắc low-pitch, cái đuôi rà phớt song song trên ngọn cây cánh rừng chồi trước mặt để tạo zero-torque, đồng thời kêu gọi chiếc gun lead Trung-úy Lưu xuống cứu. Khi vận tốc còn 15kts sát mặt đất, tôi kéo cần pitch làm crash trên đồi trọc nghiên qua phải, nhưng không lật nhào, đầu burble tán mạnh xuống cành cây khô rồi khựng lại trong vị thế banh càng, tạo thành chiếc cửa phía trước, đoàn viên bị xây xác vì flexiglass cứa phải, rồi kẽ trước người sau không ai bão ai, đi thẵng ra trước mũi, bước trên đám cỏ voi còn ướt, và cùng trở lại qua bên hông phãi, xúm khiên Cơ-phi Thứ qua chiếc Lead vừa đáp xuống bên cạnh, thêm hai người xuống phụ với chúng tôi hối-hã khiên cơ-phi bị thương lên chiếc lead và cất cánh liền một mạch về Khe-Sanh.
Trong 42 ngày cam go chiến đấu, người anh em phía bên kia không giết chết được bất cứ 1 nhân viên phi hành nào của Phi đội vỏ trang PÐ.213, nhưng cũng được thán phục vì đã rình phục kích hạ được con chim sắt đầu đàn của Phi-đội Gunship: Người Top-gun ác ôn theo như người anh em phía bên kia đặt để.. . Có coi như bị loại khỏi vòng chiến đấu vì bị thương tích do mảnh flexiglass? Không … không bao giờ! Người giặc lái ác ôn nầy vẩn kiên cường chiến đấu đến khi tàn cuộc chiến, 42 ngày! Có phải vì định luật ‘nhân-quả’ đã tàn sát người đồng chủng, nên người anh em phía bên kia đã đay-nghiến, khi tôi đang ỡ trong tay cũa kẽ thắng trận “Tội anh đáng phải bắn lên bắn xuống cả triệu lần cũng chưa hết tội!” trong suốt 13 năm bị hành hạ tù đày! Phải cam-chịu như vậy, âu cũng là sự công bằng đối với Thượng đế về tội sát sanh! Thiện tai … cùng nghiệp chướng!
Cơn hấp hối cũa ngọn Ðồi-31
Vào sáng ngày 25 tháng 2, tình hình tại Đồi-31 nơi đặt BCH/LÐ3 Dù của Ðại Tá LĐT Nguyễn Văn Thọ, do TÐ 3/Dù trấn đóng trở nên nguy kịch vì bị Cộng quân có chiến xa tăng cường bao vây và tấn công dữ dội trong mấy ngày qua. T-54, vì leo đồi không được, nên chỉ từ dưới chân đồi bắn trực xạ lên yễm trợ, Trung Tướng Dư Quốc Ðống ra lệnh cho một đơn-vị Thiết giáp và Tiểu- đoàn-8 Dù lúc đó đang hoạt động tại vùng Bắc A Lưới phải lập tức kéo tới tăng viện Đồi-31. Lực lượng tiếp cứu này gồm hai Chi Ðoàn thuộc các Thiết-Ðoàn 11 và 17 cùng với hai Ðại-đội Trinh sát thuộc TÐ-8 Dù. Ngay khi nhận được lệnh, cánh quân tiếp cứu này lập tức rời vùng A Lưới trực chỉ hướng bắc, Đồi-31 chỉ cách khoảng hơn 4 cây số đường rừng về hướng Bắc. Ðịa hình xa lạ, thêm rừng núi hiểm trở với cây cối chằng chịt đã gây trở ngại không nhỏ cho toán quân này. Nhưng ngược lại, rất thượng phong cho Trực thăng vỏ trang PĐ-213, nhưng rất tiếc chúng tôi không đủ TTVT mà tiêu diệt chúng, vì phãi dành ưu tiên vover cho Dù và tiếp tế tãi thương, nhưng ngày hôm qua trên đường tiến quân của 2 đại đội trinh sát, chúng tôi đã bắn đứt xích chiếc xe T-54 đi đầu và làm trầy trụa vài chiếc PT-76 khác vì không đũ rockets chống Tăng, sau cùng chúng tôi hướng dẩn Trinh sát Dù đi tách qua một bên, tránh đường mòn 92B, có nghĩa tránh xa đoàn xe T-54 núp dưới lùm Tre gai phục kích. Ngoài ra, vấn đề phối hợp giữa các đơn vị Thiết Giáp và Dù dường như không được suông sẻ như ý muốn dưới con mắt nghiên cứu của tôi... Trên đường di chuyển, một số chiến xa và thiết vận xa của ta bị hư hại vì trúng mìn và lọt vào các ổ phục kích của địch quân ẩn nấp trong rừng rậm; Trước viễn ảnh của những cuộc phục kích liên miên trên một địa thế hoàn toàn bất lợi cho sự di chuyển của chiến xa, toán Thiết Giáp yêu cầu quân Dù tùng thiết mở đường trước để đoàn chiến xa di chuyển theo sau. Ðây cũng là lỗi của tôi một phần vì trách nhiệm ích kỹ cũa tôi là chĩ yễm trợ cho Dù theo đúng đặc lệnh hành quân, cũng như tôi đã hứa với Tướng Ðống tại Căn cứ Fuller, ngày 5/2/1971, trong lúc thao dượt với quân Dù về yễm trợ hoả lực tiếp-cận. Nhưng quân Dù lúc đó chỉ có hai Ðại đội trinh sát, lại cũng đang bị phục kích gây trở ngại tương đương nên không trợ giúp được nhiều, còn chúng tôi thì luôn luôn ở trên đầu Dù để được che chỡ tương quan, như Không Quân và Nhãy Dù xung kích. Vì vậy, lực lượng tiếp viện bị trì hoãn, đã không đến kịp thời để giải vây cho Đồi-31; Theo sự nhận xét của riêng tôi dù lực lượng nầy có đến kịp cũng không đủ mạnh, vì Căn Cứ quan trọng này bị địch quân tràn ngập biển người với thiết vận xa PT-76 yễm trợ vô cùng hửu hiệu, trang bị với đại liên tối tân LX 14,5 ly. Vào hồi 6 giờ chiều cùng ngày, lúc đó, cánh quân Thiết Giáp và Dù tăng viện chỉ còn cách Đồi-31 chừng 3 cây số!nhưng đã trễ và vô ích vì quân BV quá đông lại có chiến xa T-54 yễm trợ chận ngay dưới chân đồi quyết tữ.
Việc Đồi-31 bị mất đã gây ra khá nhiều bất đồng ý kiến giữa lực lượng Thiết Giáp và Dù, quân Dù thì cho rằng Chi đoàn thiết giáp vì ngại phải chạm trán với chiến xa T-54 của Cộng quân có hỏa lực mạnh hơn nên lừng khừng, chần chờ. Đúng vậy một số T-54 chĩ chờ phục kích dưới chân đồi và chấp nhận đụng độ ác liệt sống còn với quân bạn, còn TTVT chúng tôi bị nhiều trở ngại vì 42 khẩu pháo Mỹ dập xuống liên tục, xen kẻ Không quân chiến thuật nhào vào oanh tạc, FAC-OV-10 đuỗi chúng tôi rời khỏi vùng, rồi B-52, nhờ có sự can thiệp của Ðại tá James Vaught của Pentagon. Phía Thiết Giáp lại bảo vì nhận được những lệnh mâu thuẫn từ Tướng Ðống và Tướng Lãm nên không biết đường nào mà thi hành, riêng phía cố vấn Mỹ Ðại Tá Battreall lại nhận định trong lúc trận đánh tại Đồi-31 diễn ra quyết liệt, BTL/SÐ/Dù và BTLHQ của Tướng Lãm không có quyết định thích-ứng kịp thời để phối hợp nên đã quên hẳn yếu tố Bộ binh tùng thiết, không ban hành những mệnh lệnh kịp thời cần thiết. Sau này, Tướng Lãm cho biết một vài chi tiết về vấn đề này như sau: "Khi lực lượng Thiết Giáp tiến đến gần đồi 31 thì trời đã sắp tối, lúc đó, Tướng Ðống bên SÐ/Dù báo cáo đồi 31 đã mất. Máy bay quan sát Mỹ OV-10 cũng xác nhận Cộng quân đã tràn ngập đồi 31, và sau cùng là chiếc Huey C&C của tôi chở sĩ quan Tiền Phương Dù xác nhận cuối cùng Đồi-31 đã rơi vào tay quân BV. Do đó, Ðại Tá Luật cho lệnh dừng quân cách đồi 31 chừng hơn một cây số. “Tôi cho đây là hành động hợp lý trong vị thế cần phòng thủ về đêm”, và nếu tiến thêm trong đêm tối là tự sát, quân BV đông như kiến với nhiều trung đoàn 66, 9, 102nd, 24B cày răng lược.
Nhưng dù với lý do gì đi nữa, chắc hẳn đã có những "bất đồng ý kiến", cộng thêm hệ thống chỉ huy không được thuần nhất khiến việc điều động kém hiệu quả; Nếu toán Thiết Giáp cứu viện đến được đồi 31 kịp thời, chưa hẳn đã thay đổi được tình thế, theo sự nhận xét của tôi chĩ có đẫm máu mà thôi rồi Ðồi-31 cũng rơi vào tay trung-đoàn 24B. Nơi đây quân BV có trung đoàn 24B và 2 trung đoàn 9 và 66 đang trên đường sẵn sàng tham chiến và trung đoàn 102nd với vũ khí tối tân nhứt của Quân đoàn 70B, tùng thiết sau trung đoàn chiến xa 202 thì e rằng quân ta sẽ bi tổn thất nhiều hơn lên bội phần cho cả đôi bên nếu buộc phãi giao chiến. Ðương nhiên, phía BV cũng sẳn sàng tham chiến, Nhưng chắc hắn với hỏa lực được tăng cường, quân trú phòng lại lên tinh thần, ít ra địch quân cũng không dễ dàng mặc tình thao túng, hậu quả số người chết sẽ nhiều hơn lên, và rồi Đồi-31 cũng bị tràn ngập quân BV với nhiều trung đoàn vây quanh mà trách nhiệm chĩ định là trung đoàn 24B phãi chiếm lĩnh bằng mọi giá.
Ðịa hình hiểm trở nơi Hạ Lào với đồi núi chập chùng và rừng cây rậm rạp đúng ra không thích hợp với chiến thuật càn lướt căn bản trong việc xử dụng chiến xa. Tại các trường Kỵ Binh nổi tiếng trên thế giới như Saumur (Pháp), Saint Cyr (Pháp), Sandhurst (Anh), Fort Knox (Hoa Kỳ) v.v… Các chiến lược gia thường giảng dạy phương pháp xử dụng chiến xa trên sa-mạc, vùng đất rộng lớn hay trên địa hình bằng phẳng; Những trận xa chiến lớn và nổi tiếng trong quân sử thế giới cũng thường diễn ra trong sa mạc hay vùng bình nguyên, chẳng hạn như những trận đánh của con "cáo Sa mạc" Rommel thuộc đoàn Panzer của Ðức tại Phi Châu, hoặc tướng Patton Hoa Kỳ xử dụng chiến xa thần tốc trong trận "Battle of the Bulge" tại vùng đồng bằng sông Rhin trong lãnh thổ Ðức vào cuối Ðệ Nhị Thế Chiến. Gần đây hơn, những trận xa chiến lớn giữa Do Thái và khối Ả Rập cũng xảy ra tại vùng sa mạc Sinai trong trận chiến 1967 và trận đánh 7 ngày. Trong chiến dịch Desert Storm năm 1991, và trận chiến tại Iraq mới đây, quân đội Hoa Kỳ cũng dùng chiến xa tại sa mạc để càn lướt tốc chiến tiêu diệt lực lượng Iraq, tiến chiến thủ đô Bagdagh trong một thời gian kỷ lục. Những trận đụng độ chiến xa nổi tiếng này đều là địa hình bằng phẳng, tiếp vận dư thừa và hỏa lực yểm trợ đầy đủ; Những điều trên đây chứng minh tại sao phi đoàn 213 mất đi một dịp may vì chĩ có một nhúm ít TTVT nhưng chúng tôi đã hạ chúng một số đáng kễ mà ít có ai biết đến, chỉ riêng đại đội trinh sát Dù và Chi đoàn 17 là nhân chứng. Ðịa hình đồi núi nầy tôi đoán chắc các T-54 chĩ di chuyển trên những đường mòn bắng phẳng như đường 9, 913, 914, 922, 92B thế thôi, ước gì có được một phi đoàn TTVT, thì tôi sẽ cắt một hợp đoàn Top Gun 3 chiếc chĩ đi săn lùng T-54 mà hũy diệt chúng, bay sát trên cây dọc theo các con dường nầy, khi phát hiện lập tức lấy ít cao độ và quây vòng tròn trên ấy mà phụt xuống bằng 6 khẩu minigun, kế đến tuần tự từng chiếc một lấy cao độ mà nện rockets chống Tăng hủy diệt chúng rất dễ dàng.
Là nhiệm vụ yễm trợ cho Dù nhứt là 2 Ðại đội Trinh sát Dù TÐ/8, tôi là người có mặt tại chỗ khi CCHL 31 thất thủ, Cộng quân bắt cầm tù có thễ 2 đoàn viên và đại úy Nghĩa SQÐKTT, vào buổi tối ngày 25 tháng 2 năm 1971, Tôi nghi có lẽ là nhân chứng đáng tin cậy nhất. Trong hối ký "Từ Hạ Lào Tới Thượng Du Bắc Việt" đăng trong Tập San KBC số 7 phát hành vào năm 1988, trang 35, Ðại Úy Châu viết: "Với lòng dũng cảm và kiên cường của những người lính Nhảy Dù quyết tâm tử thủ Căn Cứ 31, đã gây cho địch quân một tổn thất nặng nề gồm 7 tăng lội nước PT-76 và T-54 khổng lồ bị bắn cháy ..." Vì tôn trọng tác giã, chớ thật ra T-54 không có leo lên tới đỉnh đồi đễ mà bị Dù hũy diệt, chúng chĩ ỡ dưới chân đồi sũa lên mà thôi.
Sáng ngày 26 tháng 2, sau khi Đồi-31 rơi vào tay quân BV, Tướng Ðống ra lệnh cho toán tăng viện hợp cùng thành phần còn lại của TÐ/3 Dù phản công chiếm lại vị trí này. Ðôi bên đụng độ ác liệt với hàng trăm Cộng quân bị bắn hạ. Tuy nhiên có 5 chiến xa M-41 bị hư hại vì đạn B-40 và B-41 của Cộng quân từ những hầm cộng đồng dưới gốc các bụi Tre-gai bắn xuống, riêng các chiến xa của LÐ1/TK lần đầu tiên cũng đã có dịp chạm trán với các chiến xa của Cộng quân. Sau trận xa chiến, Thiết Ðoàn 17 báo cáo bắn hạ 22 chiến xa địch, gồm 6 chiến xa T-54 và 16 PT-76 trong khi không bị mất một chiến xa M-41 nào. Họ không bao giờ chịu báo cáo TTVT PÐ/213 đã can thiệp nghinh-chiến với chiến xa địch trước khi M-41 thấy chúng hiện ra. Ðặc biệt trong trận này, Trung Sĩ trưởng xa Nguyễn Xuân Mai thuộc Chi Ðoàn 1, Thiết Ðoàn 17 đã trực tiếp bắn hạ một chiến xa T-54 của địch quân. Chiến công này được xác nhận bằng hình ảnh chụp được, Ðại Tá Battreall và Ðại Tá Hiệp rất vui mừng về thành quả rực rỡ của toán Thiết Giáp trong trận xa chiến đầu tiên. Nhưng một lần nữa, báo cáo của LÐ1/TK tại Hạ Lào lại bị nghi ngờ là phải, BTL Hàm Nghi, và tướng Sutherland, người đã không có thiện cảm với Ðại Tá Luật ngay từ vụ "Vandergrift". Lúc ban đầu cho rằng đây chỉ là điều bịa đặt. Ông lý luận rằng trong một trận xa chiến ác liệt đến độ 22 chiến xa địch bị bắn hạ, chắc chắn bên ta cũng phải có vài thiệt hại, Tôi có miệng mà nói chẳng ra lời, làm sao ai chứng kiến được TTVT PÐ/213 đã can thiệp quá kiêu hùng, nhưng rồi tôi cũng chẳng cần minh chứng. Ngay đến Kiều Mỹ Duyên phỏng vấn tôi cũng chẳng buồn trả lời một câu nào cả [Cô ta đã mắn-nhiết tôi trên báo chí là “miệng câm như Hến dù chỉ nói lên những phi vụ hào hùng rất xứng đáng được ghi vào Quân-sữ của KQVN] Một số quân Dù cho rằng sồ chiến xa PT-76 và T-54 bị tiêu hủy trên Ðồi 31, một phần do TÐ3/Dù và Pháo Ðội/C3 Dù do Ðại Úy Nguyễn Văn Ðương chỉ huy bắn hạ, phần khác do phi cơ B-52 tiêu diệt trong ngày hôm trước. Theo chỗ tôi nhận xét ước đoán, có thể Thiết Giáp đã không bắn hạ hết tất cả 22 chiến xa BV kể trên, nhưng ít nhất họ cũng đã can đảm đối đầu chiến xa địch có hỏa lực mạnh hơn và đã bắn hạ được một vài chiếc tại khu vực dưới chân Đồi-31. Còn trên Ðồi-31, TÐ-3 Dù có bắn tiêu diệt được vài PT-76 đang càng bướng tấn kích trên đường leo tiến vào đồi, nhưng không có chiếc T-54 nào bị hạ ỡ trên đồi vì nó không leo cao được. Sau trận đụng độ với chiến xa địch tại đồi 31, toán Thiết Giáp tăng viện, cộng thêm thành thần còn lại của TÐ3 Dù hiện gặp nguy cơ bị địch quân chặn mất đường về A Lưới; Họ bị bao vây, cô lập trong một vùng đồi núi cây cối rậm rạp, TTVT 213 phãi bắn rockets 17 pds vào hang núi mới triệt được một sơn-pháo 85 ly bắn càng quyét không cho đơn vị Dù tản lạc cũa TÐ-3 băng qua con suối về nhập vào Ðồi-30, trong lúc bộ binh địch vì quen thuộc hơn với địa hình nên có thể len lỏi tới gần để bắn tỉa từng chiến xa cũa ta. Vào trưa ngày 27 tháng 2, Cộng quân dùng bộ binh và chiến xa tấn công toan tràn ngập lực lượng này Tuy nhiên, các chiến xa và quân Dù phản ứng mãnh liệt với sự yểm trợ hữu hiệu của TTVT PÐ/213, phản lực cơ chiến thuật, theo sự suy đoán của tôi lúc đó có Sỉ Quan Điều Không Tuyền Tuyến, có lẽ Đại úy Nghĩa đang chạy thất lạc cùng Đại đội TĐ3 Dù có công hướng dẫn cùng Backseat Tôn Thất Tân PĐ-110; Sau cùng, quân BV phải rút lui vì bị thiệt hại quá nặng, bỏ lại chiến địa nhiều chiến xa và vũ khí. Trong những ngày kế tiếp, sau khi bị thiệt hại nặng, tuy không còn đủ sức tấn công nhưng quân BV vẫn bám sát, bao vây và quấy rối, cho tới ngày 1 tháng 3, sau khi được tăng viện bổ sung quân số tại chiến trường và chỉnh đốn lực lượng sau những lần thất bại trước, họ lại mở một cuộc tấn công quyết liệt mong thanh toán đoàn chiến xa tăng viện này. Nhưng cũng như lần trước, các chiến sĩ Mũ Ðen và quân Dù chiến đấu anh dũng dưới sự yễm trợ đắc lực của TTVT PÐ/213 vô cùng hữu hiệu khiến địch quân lại thảm bại Lúc nầy B-52 mới thiệt tình đổi chiến thuật, vi phạm ROE từ Rolling Thunder qua Linebacker, yễm trợ tiếp cận, giúp quân bạn sau khi có sự can thiệp của Đại-tá James Vaught bất thần xuất hiện do sự điều động đặc biệt từ Tướng Al.Haig, Pentagon, thật vô cùng ngạc nhiên. Việc nầy nhờ Tổng Thống Thiệu cương quyết ra lệnh Tướng Lãm cho một đơn vị nhỏ của Sư Đoàn 1 nhảy xuống Tchepone “đái một bãi rồi rút về” Tuy nhiên, trước tình hình nguy hiểm một mất một còn, Ðại Tá Harrison, người vừa thay thế Ðại Tá Pence làm quyền Cố Vấn Trưởng SÐ/Dù khuyến cáo Tướng Dư Quốc Ðống hãy mau chóng quyết định dứt khoát; (Nhưng trên thực tế là đại tá James Vaught mới chính là người có thực quyền, như cặp mắt cũa tướng Haig tại Khe Sanh, Vaught chính là người biến cuộc rút-lui không giống như đường 7 khi quân đoàn 2 rút về đồng bằng Nha- Trang bằng cách ra lệnh thẳng cho SÐ101 yễm trợ cho trực thăng móc xe ũi đất làm cầu dã-chiến, cũng như tiếp tế xăng cho Thiết Giáp rút về) hoặc tăng viện thêm cho toán Thiết Giáp, hay ban lệnh cho họ rút về A Lưới. Nhưng SÐ/Dù vẫn chưa có quyết định rõ rệt vì choáng ván Đồi-31 vừa thất thủ và cuộc hành quân nầy do Pentagon soạn thảo, điều động và quyết định ngày 18/1/1971 bới Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ. Quân Việt Mỹ như con cờ thí cho mưu đồ của họ được gọi là để tiết kiệm xương máu của đôi bên như hai trái Bom Nguyên Tử thả trên đất Nhựt để rút ngắn cuộc chiến! Bàn giao Saigon cho Hà Nội không có “tắm-máu” mà chĩ “rĩ-máu” và Saigon không thành đống gạch vụn!
Ðêm 26, February 1971 … qua chưa mà trời sao lại sáng – Trong đôi mắt nhắm nghiền vì quá mệt mỏi suy-tư cho số phận của 2 đoàn viên H-34 đang bị kẹt trong Ðồi-31 không biết sống chết như thế nào, Tôi bổng giựt mình choàng mỡ to đôi mắt vì một tràng đại bác bắn quấy rối (neutralization) gì đó cho quân bạn của Mỹ, tiếng đạn đại bác175ly Long Tom không chác chúa bằng 8 inch đang mỗi lúc càng thêm ác liệt. Giữa tờ mờ sáng trong sương mù, 42 khẩu đại bác nầy ở đây, Mỹ yểm trợ cho ai!? Ðồi-31 đã bị quân BV tràn ngập vào chiều hôm qua, làm sao họ hiểu nổi cái nhóm “phản chiến và phản tình báo đả cho Tướng Giáp biết mọi chi tiết của cuộc hành quân, vì Tướng Giáp là một thành viên OSS kết nạp 1945 tại mật khu Pat-Pó, [hình giải mật của Allan Squiers, trong khi Cụ Hồ mặc quần xà-lỏn dơ 2 cái ống quyển xương xỏ teo ngắt, lúc nầy Vỏ nguyên Giáp đang ở trong rừng là Trung đội trưởng Vỏ trang tuyên truyền, nhưng cũng phải mặc áo trắng thắt cà vạt đoàn hoàn để mừng lễ được gia nhập OSS 1945 qua sự kết nạp của Ðiệp-viên số 19 Lucius và Hạ-sĩ quan tình báo quân đội OSS là huấn luyện viên]
Trung đoàn trưởng 24B/Sư-đoàn 304BV đã áp lực Ðại tá Thọ thông báo về Khe Sanh là Ðồi-31 đã rơi vào tay quân đội BV, lúc 16 giờ 15 phút, ngày 25 February theo như đồng hồ của tôi: Mấy ngày qua, 2 chiếc H.34 của Phi-đoàn 219, đã bị hạ trên Đồi 31, họ là những Phi hành đoàn tài ba và gan dạ nhất của Không-quân VN, khi phải nói đến Phi-hành-đoàn Queen-Bee thì người Mỹ phải nghiêng mình khâm phục, Trung-úy Cow-boy, Trần Hữu Khôi, rước Toán Delta bị 88 lỗ đạn, nhưng vẫn đem cả Toán SOG về được, phải tranh giành Toán từ trong tay địch, Th-úy Hùng “râu-kẽm”cũng 66 lỗ, nhưng cũng tha mồi về được. Những Toán viên Biệt-kích Mỹ SOG được cứu sống không bao giờ quên được Phi-hành-đoàn Queen-Bee đã cứu họ; Lời Thiếu-Tá Ban-3/SOG, Scotty Crerar: “Neither impossible ground fire nor unflyable-weather stopped Cowboy and Mutachio; dozen of SOG men survived purely because “can’t” was not in these Queenbee-pilots .vocabularies they were absolutely fearless!
Trưa ngày 23 February, chúng tôi bay đến tọa độ hành quân cách Đồi-31 chừng vài cây số ở hướng Đông Nam và cũng đang nóng lòng hướng dẫn cho hai đại đội Trinh-sát thuộc Tiểu-đoàn-8 Dù di chuyển tiếp cứu Đồi-31, được bắt tay với một Lực-lượng của Tiểu đoàn-3 Dù đang trấn đóng trên đỉnh Ðồi-31. Từ phía Nam, dưới bụi Tre-gai, hai T-54 nằm im-lìm hai bên đường mòn 92B đễ chờ phục kích, trong khi hai đại đội Dù đang dung rủi cặp theo giòng suối giữa đường thông thủy, tôi và Trung úy Lưu lead phải bay trên đầu Dù bằng những vòng lượn tròn quẹo gắt, thỉnh thoảng phải bắn rockets chụp vào những bụi Tre khã nghi trước mặt để cho Dù tiến lên. Trên cao, xa về hai đầu cánh quạt hai bên tôi đã khám phá ra những bụi cát đỏ tung toé từ những hầm miệng ếch trên sườn đồi giả xuống, nhưng chúng tôi cương quyết vẩn giữ ở trên đầu Dù, và chịu chấp nhận cùng chung với Dù những cột khói dựng đứng của đạn pháo BV bắn xuống để yễm trợ cho trung đoàn 24B thuộc Sư đoàn 304 và bên kia là một trung đoàn 27 cơ động. Chúng âm mưu lấy thịt đè người, còn như chiến xa T-54 có thiết xa leo đồi PT-76 yễm trợ thì chàng ràng lên xuống bọc hai bên sườn đồi trọc. Chúng không thể nào bịt mắt chúng tôi bằng để lại phía sau hai hàng song song in theo trên lớp cỏ Voi cao hơn tầm người, với đất đỏ còn tươi rói; Nếu như tôi không có lệnh dành hoả lực yểm trợ cho Dù thì cũng phải cùng chúng tranh tài cao thấp xem những xạ thủ trên PT-76 có súng đại-liên tối-tân 14,5 ly có dám chường mặt chạm tráng với Minigun 7,62 ly hay không? Nhứt là trên thế đất hạ-phong dành cho họ ỡ vùng rừng núi nầy, chúng không khác gì Cá nằm trên thớt; Các T-54 có thiết xa PT-76 yễm trợ thì chạy lăng quăng thấy mà ngứa mắt, vì chúng ỹ bươn càn lên xuống đồi trọc trên thế đất quen thuộc một cách ngon lành hơn chiến xa. Chúng đang núp phục kích trên đường 92, vây bọc hai bên vệ đường nơi khúc cong đáng sợ, nằm im-lìm trong lùm Tre gai che khuất chờ phục kích hai Chi-đoàn 11 và 17 đang tiến lên dọc đường mòn đến Ðồi-31
Thình lình FAC/OV-10 Bronco có tiếng người Việt hối giục chúng tôi phải rời vùng tức khắc để cho 42 khẩu đại pháo của Mỹ bắn yểm trợ cho Tiểu đoàn 8 Dù, Chúng tôi về lại trên đầu Tiểu đoàn-1 Dù trên vùng A-Luối, nhìn lại phía sau từng tràng các đám khói dựng đứng lên như nấm rơm đang trở nụ. Tôi lại nghe tiếng người Việt cho biết chúng tôi không được rời A-Luối vì 5 phút nữa B-52 Arc-Light sẽ trải thãm để tiêu diệt 2 trung đoàn BV đang toan tấn công hai đại đội Trinh Sát TÐ/8 Dù. Thinh linh, có Arc-Light B-52 can-thiệp? “Ðiều nầy làm tôi ngạc nhiên vô cùng” Ðây là lần đầu thấy B-52 oanh tạc trãi thãm vùng bắc đường 9, theo sự theo-dõi chứng kiến của tôi hàng ngày, nhưng tôi cũng không lấy gì làm ngac nhiên, nhờ TT Thiệu ươn ngạnh có lý-do, nên Ðại tá James Vaught mới từ Pentagon qua cho ra nhiều lệnh thay đỗi táo-bạo thấy rõ.
Nữa giờ sau, tôi trở lại yễm trợ cho 2 Ðại đội Trinh Sát Dù, thì mới phát hiện dưới đám khói mờ mịt bị B-52 trãi thãm, quá chính xác hai bên sườn núi cách quân Dù vào khoảng 300 thước, mà hồi nảy chúng tôi vừa bay qua. Lính BV chết lềnh khênh chụm lại từng đống tóp người, thân thể bầm nát, thật đáng tội nghiệp cho số kiếp sanh Bắc tử Nam; Coi như trung đoàn 48 thuộc SÐ/320 có cái hỗn danh sư đoàn thép bị xoá sỗ (Các sư đoàn BV bổ xung tân binh liên tục vì tại nơi đây có Trung tâm huấn luyện bổ xung quân số cũa Quân đoàn 70B, toạ lạc ngay tại ngã ba đường 92 và 9 gọi là Aluoi theo bản đồ hành quân)
Sương lam chiều không đủ sức che đậy không gian, đó đây khói Bom đạn vẫn còn luyến tiếc núi rừng, đâu đâu cũng toàn là màu khói ám chướng mờ ảo, phi công khó mà tìm được toạ độ cũa quân bạn. Tôi không dại gì bay trong những cụm bông gòn của phòng không 37 và 57 ly nổ lưng chừng trời, đang rượt theo những phi cơ chiến thuật, mà cũng không phải thế ‘độn-thổ’ mà nên gọi là ‘độn-rừng’ hay lối bay “Kạ-Càng” lướt trên chóp lá? không phải vậy mà là “ngụy âm thanh” làm cho địch thủ không biết chúng tôi từ đâu đến bằng xa xa âm thanh lớn dần cuốn vào cánh quạt điên cuồng chém gió, rồi trận mưa đạn gầm thét khiếp đảm đương nhiên tự động phãn xạ, địch phải kiếm chỗ núp khi chúng tôi bay áp đảo trên đầu chúng, dựa vào ưu điểm cường tập của các hung thần xạ-thủ có tẩm trực xạ áp-đảo trải rộng từ trước ra sau với tầm đạn đạo cuồng sát từ trên ngọn cây, khác hẳn phi cơ tìm-kích kể cả trực thăng Cobra.
Dù rằng, nơi đây mùi cháy khét của cây rừng không át nổi mùi sình thối của xác chết; “đây quả thật là một bầu trời đầy kinh hoàng” Nhìn về hướng Đồi-31, nơi mà trước đó vài ngày, 2 chiếc H.34 đang uốn mình sà xuống như con Đại-bàng đớp mồi: Chiếc đầu tiên của Th-úy Giang tuông xuống như chiếc lá trong cơn gió lóc và chiếc của Th-úy Bửu xuất hiện bất thần, sau khi rà xát rạt trên các ngọn cây giữa trận địa pháo của BV đã điều chỉnh khá chính xác, đáng sợ nhứt là khắc-tinh súng cối 120ly văng rất nhiều mãnh làm trực thăng chĩ có xuống đáp mà không lên được; CSBV chỉ giã vào ngay khi nghe tiếng máy nổ của trực thăng vào Căn-cừ Hỏa-lực; Dù rằng phi công Queenbee có tài ba trong mọi chiêu thức để đáp nhưng khi chui vào lưới tạc đạn dầy-dặt như thế nầy thì chỉ như là những con thiêu thân mà thôi.
Thử hỏi đoàn viên lâm nạn Kingstar-4 của TPC Thiếu-úy Phúc lead có dám nhảy phóc lên chiếc số 2 của Trung úy Ðạt đang đáp chờ đoàn viên bị nạn. Bụi mãnh đạn như thế nào chắc đoàn viên 4 người nầy đều am hiểu và chỉ trong nháy mắt anh xạ thủ chiếc số 2 trúng mảnh đạn ngay. Dỉ nhiên ngườì không dự trận thì thật khó mà tin!? Là chứng nhân trong cơn bảo lữa, đích thân Th-úy Bửu, chiếc Lead ra lệnh chiếc thứ 2 của Th-úy Yên … “đừng xuống!”: Queenbee dù thần thánh đến đâu nhưng khi phi cơ gần đến mặt đất sẽ bị các mảnh tạc đạn chạm-nổ vun-rải vào cơ phận cánh quạt đuôi làm cho phi cơ mất phương hướng điều khiển và sẽ bị vùi dập xuống mặt đất khi chưa toan đáp xuống bãi đáp (undershoot) Trường hợp Th/úy Giang, phi cơ gảy đuôi vì trúng mảnh đạn phát hỏa nơi phần xăng ít ỏi còn lại cũa 2 bình xăng giữa và sau đã hết trống từ lâu và chiếc của Th-úy Bửu thì bị các mãnh đạn chạm nổ xoấy rải vào làm tê liệt bộ phận điều khiển cũa cánh quạt đuôi buộc rơi xuống tại chỗ, trong vị thế counter-clockwise, với cường độ trận địa pháo cùng cả ngàn tạc-đạn như mưa rải xuống các căn cứ hỏa lực nầy thì chẳng bao lâu các chiếc trực thăng nầy đều lại trúng đạn thêm một lần nữa và phát hõa hủy diệt, để lại bằng các cột khói đen xì lên cao ngất trời xanh như chiếc của Tr/úy Ðạt và Thiếu Phúc ở Căn Cứ Hồng Hà-2 và ở Ðồi-31 của Th-úy Giang, và Ðồi-30 là của Thiếu úy Lộc. Bạn có thể tưởng tượng con kiếng nơi đây cũng phải chết, còn Mìn Claymore cho L/Ð/1 Dù, trực thăng vừa thả lưới xuống là trúng đạn nỗ tan tành như xác pháo ngay. Ðiều nầy các chiến sĩ văn phòng chắc khó tin!? Ðây là điạ ngục trần gian đang bao trùm bỡi khói lữa ầm vang trong tiếng đạn nổ kinh hoàng như không bao giờ chịu dứt
Lúc nầy, cả Căn-cứ 31 đang quằn mình chịu những loạt trận địa pháo; dù rằng Tiểu đoàn-6 Dù đã được trực thăng vận xuống Tây Bắc của Ðồi-31, nhưng lại bị đụng trận dữ-dội, rồi bị một trận địa pháo khiếp đãm, coi như TÐ/6 bị bễ, 28 chết, 49 bi thương, và 23 mất tích; Trung-úy Tiến, rồi Th-úy Châu luân phiên yễm trợ quyết liệt đã chận đứng nhiều đợt xung phong của trung đoàn-9 âm mưu tràn ngập TÐ/6 Dù, Top gun vẩn luôn giữ cao độ trên đầu quân Dù và chỉ chấp nhận AK-47 qua những đợt xung phong biển người của trung đoàn-9/308. Quả thật Th-úy Châu đã bị các AK-47 chụm lại bắn thẳng xuyên qua Burble vào Chicken-plate, mãnh dội văng vào cổ, bắp tay máu ra lênh láng, chúng tôi bỏ Ðại đội trinh sát Dù qua yễm trợ TÐ-6. Tôi ra lệnh chiếc Wing hướng dẩn Medivac Th-úy Châu về Khe Sanh liền:
“Trời ơi cuộc chiến mới chĩ có 2 tuần mà sự thiệt hại quá sức tưởng tượng của tôi,
Hai đoàn viên UH1-H bị bắn tan xác trên không tại LZ Ranger South, giờ đây dưới Ðồi-31 cũng 2 đoàn viên đang kẹt ở dưới không biết sống chết như thế nào …rồi Th-úy Châu một Top Gun lỗi lạc mà chúng tôi cho là niềm kiêu-hảnh của Phi Ðoàn 213 đã bị trọng thương, Tôi như con chó điên, quyết dặn lòng thề phải chết trước khi con em mình gục ngã thêm để bảo vệ an toàn cho toà Lâu-đài LÐ51TC. Nuốt câm hờn trong lời nguyền nầy, Tôi bắt đầu điên tiết tự đưa tôi vào những chuyến bay xạ-kích liều lĩnh, thiếu sáng suốt, quá đáng, như con Gà te-tua đần-độn trong đá-độ … quần thão với địch lướt trên ngọn cây, phãi nhìn cho thật rõ đich là ai? Đơn vị nào? Sợ ma thì ma bắt! Phải thấy mặt những con ma xanh dờn chạy trốn! Tôi phãi biến mình thành một đại-đế La-Mã bay đến đâu là thần-dân phãi úp mặt vào khe núi! Với lối bay đào xới trên tàng lá bụi cây, đôi khi có thể nói vượt ra khõi kỷ cương của cấp lảnh đạo.
Trong trí tôi sự chết-chóc như vậy là quá nhiều, tôi phãi moi óc tìm ra “chân-lý” về chiến-thuật cách nào đễ bão vệ con em minh, dù sao tôi cũng bị tự ái về tỗn thất dồn-dập, là một phi công gián điệp biệt kích có nhiều loại huy chương nhứt mà các vị tướng lãnh của mình không có (Biệt-công bội-tinh) Xin ơn trên phù hộ … cho đến khi cuộc hành quân chấm dứt không còn ai phãi hy sinh nữa …! chờ xem sự mầu nhiệm sẽ đến trong chân-lý chiến-thuật “độn-rừng” có nghĩa là chiêu-thức qua đường bay “Kạ-Càng” thoáng lướt trên ngọn cây (Razed-mode) Từ đây trỡ đi những viên đạn 7ly62 của xạ thủ phải xuyên phá vào mục tiêu không quá 75 thước trên đầu địch, có nghĩa là trục-cuồng-sát “độn-rừng.” Tôi không cho phép bắn xuống cầu-âu như phi cơ vận tải hay Cobra mà là sát thủ như đã bắn tàn sát trên chiếc tàu cận-duyên ở Mỹ Thủy, Hương Ðiền, Quảng Trị, với tham vọng sẽ không còn phi hành đoàn nào tữ trận [chờ xem giấc mơ có thành sự thật ở đoạn kết hay không? vì mọi sự việc chĩ có thễ phãi chứng minh qua thực-tế, sự chứng kiến cũng như đúc kết của hai phía Việt/Mỹ]
Ðịa thế nơi đây, phản tình báo Mỹ [WIB] đã cho Tướng Giáp biết trước tháng 10, 1970 và cũng là ngày thành lập Quân đoàn 70B, và Trung đoàn 24B nầy là giử an ninh hậu cần cho Ðoàn 559 tại đây và cũng là thỗ địa tai mắt dẩn đường cho các sư đoàn 304, 308, và 320 cùng Trung-đoàn chiến xa 202 nữa. Chúng tôi yễm trợ hỏa lực hết mình để mong TÐ/8 từ bắc A-Luối tiến lên hướng bắc và phối hợp cùng TÐ/6 ở tây bắc mau mau tiếp cứu Ðồi-31, nhưng hoàn toàn thất vọng, vì các trung đoàn BV đang chiếm các cao điểm quen thuộc để không chế hai T/Ðoàn Dù tiếp cứu đang còn quá xa lạ với địa hình nơi đây. Còn trung đoàn 9 và 66 mới vượt biên từ bắc DMZ ngày 9 February qua đây, sau khi biết chắc QLVNCH không Bắc-tiến mà thực sự qua Lào. Ngày 23 February đặc công BV đã đột nhập vào phòng tuyến hướng Tây, nhưng Tiểu đoàn-3 Dù tại Ðồi-31 đã tiêu diệt ngay vòng rào 15 tên chết tại chỗ. Từ lúc chiếc H-34 của Th-úy Giang, rồi tới Bữu bị bắn hạ trên đồi nầy đến nay không có chuyến tiếp tế và tải thương nào vào đây cấp cứu cả
Giờ phút nguy-biến đã điễm: từ 11 giờ ngày 25 February, một trận địa pháo rất chính xác, khiếp đãm, kinh hoàng vì Bộ tư lệnh quân đoàn 70B đã tiền điều-chỉnh từ lâu, đại bác 152ly xuyên phá hầm hố, 130ly tàn phá diện địa, súng cối 120ly khắc tinh khống chế trực thăng, và tất cả hoả tiển 122, 107ly, riêng 100ly trực xạ của T-54, không leo lên được thì bắn hù doạ từ dưới chân đồi cho PT-76 leo lên với bộ binh tùng thiết theo sau. Ðúng 13 giờ, Ðại đội/1/3 Dù báo cáo tiếng chiến xa đang gầm thét [đoàn chiến xa nầy bị chúng tôi bắn đứt xích chiếc đi đầu, cách phía nam 4 cây số trên đường 92, nhưng chúng lại xem thường chúng tôi không phải đối thủ nên không thèm bắn trả mà lại hấp tấp né một bên, rồi tiếp tục bôn tập về mục tiêu Ðồi-31] Lúc đầu, tôi còn thấy Căn-cứ lờ mờ dưới lớp khói pháo kích, lần lần Tôi không còn thấy gì nữa cả, mà chỉ còn là những lớp khói cứ chồng chất dầy thêm lên “Làm sao tôi hiểu được 2 chiếc H-34 đang bị cả ngàn mãnh đạn đại pháo chạm nổ đang vung vải như bảo cát trên mặt đất bao trùm trên bãi đáp! Và bộ phận cánh quạt đuôi trúng mãnh, hoàn toàn bị tê liệt không điều khiển được, rồi sau đó bị phát hoả cháy tiêu thành đống sắt vụn” Tôi cũng không biết số phận của 2 chiếc H.34 đã cất cánh được chưa, trong hai ngày qua bao trùm sự tuyệt vọng, hay đã loay hoay vì quân bạn đang bấn loạn kinh hoàng tràn ngập leo lên, đến độ quá nặng không thể nhúc-nhíc được, chớ nói chi cất cánh. Cách đó không xa, về hướng Bắc của Đồi-31, quan sát cơ OV.10 đang hướng dẫn F-4 .Phantom thả xuống sát mặt đất bằng những trái Bom lửa Napal, nhờ ở đầu 2 cánh chém gió, tạo ra 2 vệt trắng, tôi mới phát hiện đang lướt qua ở trước mặt.
Tôi mở tần số Guard (khẩn cấp) gọi Queen-Bees cả chục lần mà không thấy trả lời “tôi bắt đầu quặn đau, xót-xa lo-lắng cho số phận của 2 Phi hành đoàn gan dạ nầy”
Trước đó, ngày 23/2/71, Th-úy Thục, một lead gunship sừng sỏ của Biệt-đội Gunship PÐ-213 được lệnh bảo vệ Th-úy Chung Tử Bửu bay vào cấp cứu phi hành đoàn lâm nạn của Th-úy Giang; Trên đường vào có chuyên chở những sensor-detector đặc biệt. Họp đoàn Gunship của Th-úy Phạm Vương-Thục đang ôm sát trên đám rừng già chờ đợi yểm trợ cho Th-úy Bửu. Nhưng làm sao tránh khỏi lưới đạn cầu vòng chụp xuống như đã tiền điều chỉnh sẳn, một lưới lửa vô tận từ căn cứ hậu cần 611 với 67.000 tấn đạn đủ loại. Thế nên cơn hấp hối của ngọn đồi oan-nghiệt đang bắt đầu xảy ra. Bắt đầu vào khoảng 4 giờ chiều ngày 25/2/1971: Khi 3 trung-đoàn CSBV đang cố tràn ngập trên đỉnh đồi 31, nơi đây chỉ đơn độc duy nhứt một Tiểu đoàn-3 Dù [trừ] 300 chiến binh và Bộ tham mưu trấn giữ. Ðợt xung phong đầu tiên của CSBV bằng 2 PT-76 tùng thiết với vô số bộ đội chính quy ở phía sau, vì không có súng chống chiến xa như M-72, nên Dù phải dùng đại bác hạ nòng trực xạ. Kết quả thổi bay hai chiếc PT.76 và một số lớn tùng thiết. Ðể trả giá cho sự chiến thắng nầy, nhiều thiên thần mủ đỏ TÐ/3 đã nằm xuống vắt ngang trên những khẩu pháo của mình; Có phải Pháo-đội-trưởng Nguyễn Văn Ðương, người hy sinh đã là niềm hứng khởi cho một nhạc phẫm nổi tiếng sau đó! CSBV chuẩn bị đợt xung phong lần thứ hai cũng lập lại bằng hai chiếc PT-76 khác tùng thiết với bộ đội; Nhưng lần nầy, quan sát cơ OV-10 Bronco do quan sát viên người Việt hướng dẩn hai F-4 Phantom phá hủy chúng trước khi bò lên tới lần ranh phòng thủ cũa Bộ Chỉ Huy Dù.
Cho đến 14 giờ, thật khốn nạn không có chiếc FAC cũa Mỹ nào trên Ðồi-31, Quân BV bắt đầu xung phong tràn-ngập từ bốn hướng. 2 PT-76 đến được bải đáp phía nam phòng tuyến dưới, bất ngờ chiếc FAC/OV-10 Bronco đến, yên trí có người Việt ngồi phía sau. Sau 2 pass 2 chiếc PT-76 bay lên rớt xuống nằm lật ngữa bao trùm khói đen. BV quyết tâm tràn ngập Ðồi-31 với khoảng 20 PT-76 xung phong 2 hướng đồi thoi-thỏi hướng Ðông và Tây Bắc. Thình lình một chiếc Phantom F-4 trúng đạn phòng không 37ly xịt khói phi công nhảy dù ra khỏi phi cơ. Lúc nầy chẳng anh Mỹ nào chịu ngó ngàn đến Ðồi-31, mà họ dồn hết nổ lực để câp cứu người của họ người Việt ngồi sau FAC đành phải bó tay ngậm ngùi cho định mệnh của ngọn Ðồi oan nghiệt nầy.
15 giờ 20 trên ngọn đồi nầy chĩ còn trơ-trọi chiếc UH1-H của tôi là C&C với Sĩ-quan Tham mưu Tiền-phương Dù đang vần-vũ trên Ðồi-31; Dù rằng 2 khẩu M-60 và vài cây M-18 nhưng chúng tôi cứ bắn xuống yễm trợ trong tuyệt vọng, Trung-úy Trần-Lê.Tiến, Top-Gun đang vần vũ trên đầu TÐ-8 Dù chờ lệnh tôi bay vào cứu bạn, trong lúc Pháo đội từ Ðồi-30 và Aluối vẫn dồn dập tác xạ yểm trợ qua. 45 phút sau, Căn cứ bị tràn ngập quân BV, khốn nạn nhứt là từ nảy đến giờ không có FAC có nghĩa là không có không yểm. Hậu quã Ðại tá Thọ bị quân BV bắt cầm tù đúng vào lúc 16giờ 15 ngày 25/February/1971, Tôi đang se thắc vì đoán mò rằng, tiếng đại liên M-60 trên trực thăng là nguyên do chính khiến 2 đoàn viên H-34 dưới đó quyết đóng trụ tại đây để chờ chúng tôi sẽ xuống cứu bạn như tôi đã liên lạc trước với PHÐ. Có một đại đội TÐ-3 Dù đang toan thoát vòng vây chạy về Ðồi-30, trong đó có Không-quân Ðại úy Nghĩa, Sĩ quan Ðiều không Tiền tuyến đang chạy thoát cùng với quân Dù? Ngày mai tôi sẽ liên lạc tìm cách đón họ, may ra có đoàn viên H-34? [Sau vài ngày tôi biết được 2 chết, 4 bị bắt đem ra Bắc trong sự đau xót có lẽ vì tiếng M-60 trên C&C?]
Dù rằng tiếng trực thăng nóng lòng cứu bạn từ đôi mắt và khối óc thần sầu quỷ khóc của người Phi-đội-trưởng Queenbee đầu tiên do Lực-lượng Seal-Delta-Force dày công trắc-nghiệm để tuyển chọn, vẩn còn đang háo-hức nóng lòng, vần-vủ trên nền trời chờ đợi cơ may nào đến; nhìn xuống Ðồi-31 đang chìm dưới lớp khói chồng chất muốn che lấp ngọn đồi, bên cạnh cùng phụ họa tiếng động cơ H-34 đang sốt ruột chờ đợi một cơ may thấy được Ðồi-31 hiện ra, nhưng chĩ dưới lấp loáng bỡi các cột khói đào xới bung lên trên ngọn đồi màu máu như vết thương bị bầm dập. … trong tuyệt vọng vì làm sao có thể chui vào lưới đạn cầu vòng chụp xuống rãi thãm như không bao giờ ngừng nghỉ … trong nửa khối cây số không gian bao chụp trên căn cứ Ðồi-31 như đang chìm đấm trong bảo lửa, dù có một vật nhỏ tý hon nào chui vào được bên trong, nhưng khi vật ấy hạ thấp còn chục thước thì làm sao thoát khỏi hàng trăm ngàn mảnh sắt vung-vải xoáy cuồn như trận bảo cát trong sa-mạc…và dĩ nhiên vật nhỏ nầy sẽ bị gục ngả không lay động ngay trên mảnh đất nầy…thôi đành ngậm-ngùi nhỏ lệ bỏ lại vỉnh-viển nơi ngọn đồi vô danh nầy, 2 chiến hửu PÐ-219 [Giang cùng Em] và các thiên thần Tiểu đoàn/3 Dù đang chờ tãn thương cùng 4 nhân viên phi hành khác [Bửu, Khánh, Sơn, On] đang bị bọn CSBV cột chung với nhau bắng giây điện thoại bôn tẩu về Bắc qua con lộ 92B vì sợ B-52 sẽ bay đến cường tập liền sau đó.
Gunship-213 vì những khó khăn về địa thế sương mù tan trễ cùng yểm trợ phối hợp với Mỹ, nhưng đột nhiên tình trạng trực thăng hửu dụng xuống 25% làm cho phó TT Trần Văn Hương phãi sướt mướt trên vô tuyến truyền hình cho rằng: “Mỹ đem con bỏ chợ” cà một lực lượng lien-quân nhiều như vậy chĩ có trông-nhờ vào sự yễm trợ bao la cũa Mỹ mà thôi. Sự kiện nầy làm cho tôi vô cùng cãm phục sự tiên đoán cũa Tướng Dư Quốc Ðống đã nói với tôi tại Căn Cứ Fuller ngày 5/2/71 rằng: “Tôi phãi xin TT Thiệu chĩ cần có TTVT cũa mình yễm trợ cho chúng tôi, vì Mỹ sẽ bõ mình nữa chừng! LÐ51TC phãi bao thầu các phi vụ trong hạn hẹp, và nhiều PHÐ phãi thay nhau bay liên tục cã ngày; Nhưng không may thay cho việc chĩ huy vì con chim đầu đàn bị 14,5 ly trên PT-76 bắn hạ, PHÐ bị xây xác vì flexiglass, duy chĩ có cơ-phi Thượng si Thứ bị trọng thương nơi chân. Trung tá Tư lệnh KÐ/41 cho Ðại úy Trần Duy Kỳ thay thế, nhưng tôi cương quyết không chịu, vì (theo tôi nghĩ) người khác chĩ huy sẽ không quen địa hình và tình hình địch và bạn hiện tại, sẽ đem lại sự thãm bại cho PHÐ là cái điều mà tôi nắm chắc trong tay. Tất cả Top gun khi hướng dẫn anh em vào vùng hành quân, cũng đều áp dụng chiến thuật biệt kích bất ngờ đột-nhập vào hang động cũa địch, tiết kiệm hoả-lực, chi dùng khi buộc phãi đụng trận. Thê nên, tôi bướng bỉnh không chịu về R&R, dĩ nhiên là không bị kỹ luật
Ðể phục thù, cũng như cay cú, bộ tham mưu 70B cũa BV cho PT-76 leo đồi phục kích: Cái nhược điễm cũa không quân là trong ba tuần nay, đoàn TT Mỹ hay Việt muốn bay về lại Khe Sanh phãi bay qua ngọn núi đá Coroc, như buộc phãi bay qua cái “cỗ-chai” rồi mới về đáp Khe Sanh. Trên đường về reload hỏa lực, chúng tôi bị PT-76, phòng không di-động trá hình lợi hại nhứt LS 719, chúng núp dưới tàn cây trên đồi trọc phục kích bắn chéo gốc xối-xả liên hoàn xuống, đồng thời PT-76 nằm dưới khe chân núi Coroc bắn thọc ngang hông, đạn bắn vói theo chúng tôi liên hồi sau đuôi. Không may, đạn 14,5 ly trúng vào bộ phận đuôi của tôi là chiếc số 2, bên trái nếu không nhờ Trung si Ðức thấy kịp là coi như toi mạng: Tôi giựt mình nghe tiếng bò rống của cây minigun, Xạ-thũ Ðức vừa khạt, nhìn xuống nhiều cánh tay lính BV vung lên như người vượt biên dưới chiếc xuồng PT-76 xin cầu cứu, trong tiếng gầm thét minigun cũa Ðức phun lửa xuống, anh Ðức đã cứu kịp hai PHÐ gunship trong đó có con chim đầu đàn, nhưng lại bay wing để huấn luyện phối hợp hành quân cho đơn vị nên ôm lãnh đũ các tràng đạn bắn vói theo. Tôi chĩ kịp tức khắc low-pitch, cái đuôi rà phớt song song trên ngọn cây cánh rừng chồi trước mặt để tạo zero-torque, đồng thời kêu gọi chiếc gun lead Trung-úy Lưu xuống cứu. Khi vận tốc còn 15kts sát mặt đất, tôi kéo cần pitch làm crash trên đồi trọc nghiên qua phải, nhưng không lật nhào, đầu burble tán mạnh xuống cành cây khô rồi khựng lại trong vị thế banh càng, tạo thành chiếc cửa phía trước, đoàn viên bị xây xác vì flexiglass cứa phải, rồi kẽ trước người sau không ai bão ai, đi thẵng ra trước mũi, bước trên đám cỏ voi còn ướt, và cùng trở lại qua bên hông phãi, xúm khiên Cơ-phi Thứ qua chiếc Lead vừa đáp xuống bên cạnh, thêm hai người xuống phụ với chúng tôi hối-hã khiên cơ-phi bị thương lên chiếc lead và cất cánh liền một mạch về Khe-Sanh.
Trong 42 ngày cam go chiến đấu, người anh em phía bên kia không giết chết được bất cứ 1 nhân viên phi hành nào của Phi đội vỏ trang PÐ.213, nhưng cũng được thán phục vì đã rình phục kích hạ được con chim sắt đầu đàn của Phi-đội Gunship: Người Top-gun ác ôn theo như người anh em phía bên kia đặt để.. . Có coi như bị loại khỏi vòng chiến đấu vì bị thương tích do mảnh flexiglass? Không … không bao giờ! Người giặc lái ác ôn nầy vẩn kiên cường chiến đấu đến khi tàn cuộc chiến, 42 ngày! Có phải vì định luật ‘nhân-quả’ đã tàn sát người đồng chủng, nên người anh em phía bên kia đã đay-nghiến, khi tôi đang ỡ trong tay cũa kẽ thắng trận “Tội anh đáng phải bắn lên bắn xuống cả triệu lần cũng chưa hết tội!” trong suốt 13 năm bị hành hạ tù đày! Phải cam-chịu như vậy, âu cũng là sự công bằng đối với Thượng đế về tội sát sanh! Thiện tai … cùng nghiệp chướng!
Phãi rút bỏ CCHL Đồi-30
Dù rằng địa thế Đồi-30 rất thuận lợi cho việc phòng thũ, nó nằm trên cao độ 2210 bộ, cách mặt biễn, như chiếc chòi canh thẳng đứng từ 3 hướng, duy chĩ có hướng đông bắc mới là đường tiến sát duy nhứt cho quân BV tiến công. Đó là lý do biết bao cuộc tấn kích đều bị đẫy lui, quân BV chết không biết bao nhiêu mà kễ, do sự chiến đấu kiêu hùng cũa TĐ/2 Dù và một thành phần của TĐ/39 BĐQ trấn giữ. Phãi thành thật mà nói cũng nhờ sự phối hợp ngoạn mục giữa Trung-tá Thạch Chiến Đoàn Trưởng Dù và Spectra AC-130B nên quân BV khó mà lấy thịt đè người. Vì thế từ 4:30 sáng rạng ngày 28/1/1971 cho đến 9:00 sáng, quân BV ngưng hẳn hoàn toàn không có tiếng súng để tái phối trí cho một cuộc tập-trung tấn công dứt điễm. Đây cũng là một cơ hội bằng vàng nếu không bị ràng buộc bỡi điều giao ước ROE là dùng B-52 hũy diệt hoàn toàn lực lượng Quân đoàn 70B nầy. Bấy nhiêu đó cũng thễ hiện cho chúng ta biết rõ trò chơi chiến tranh của trục Ma/Quỹ đễ tiêu hũy chiến cụ tại thùng rác lộ- thiên nầy!
Bên cạnh đó là mục tiêu chiến lược của phản gián Mỹ là theo phương châm “Everything worked but not worked enough” Có nghĩa không có bên nào thắng bên nào, mà chĩ đễ tiêu hao vật cụ chiến tranh và hũy diệt các sĩ quan tài ba trung gian (sĩ quan cấp úy và tá, nhưng đối với cá nhân tôi là phãi cộng thêm những HSQ Xạ-thũ tài giõi cũa Gunship, tôi muốn lập lại lời cũa tướng Nã Phá Luân “Les sous officers font l’armée.” Những HSQ nầy mới là kẽ đáng kễ trong trận chiến; Tôi thường nói: “Muốn bão vệ mạng sống phãi đào sâu từ cái chết!” Sợ Ma thì Ma mới bắt, anh em đoàn viên phãi nắm chắc thế thượng-phong bay với chiêu-thức, bươi móc trên tàn cây, bụi rậm, xạ-thũ dùng 12 con mắt như cú-vọ, ráo đão để bấm nút hũy-diệt những nguy cơ đe-doạ trước khi nó xãy ra) đễ khi bàn giao Saigon cho Hà-Nội không có tắm máu mà Saigon không thành đống gạch vụn qua điều lệ trò chơi giao ước ROE
Thêm vào mưu đồ phĩnh gạc dư luận bất lợi cho cuộc chiến tự vệ của nhân dân miền nam, Siêu thế lực nầy lại thuê mướn Truyền thông Văn hoá đễ bóp méo sự thật cho ý-đồ mục đích hoàn thành định kiến-1; Quá khứ ghi lại hoàn toàn sai sự thật: Dưới đây là câu chuyện mà tôi chắc chắn rằng không có chinh xác hay nói cách khác hoàn toàn đúng đắn, trái lại những gì như tôi đã minh xác nêu dưới đây với đầy đũ chứng cớ, tài liệu hình ảnh và thêm chi tiết hình ãnh nơi Cánh-Thép, mục Lam Sơn 719 (Tôi như người lính canh gác ngồi trên chòi canh kiễm soát bao vùng hành quân, bằng vị thế ngồi trên chiếc Gunship, bay theo chiến-thuật bới móc trên tàn cây bụi rậm bằng chiêu thức “Kạ-Càng lướt thoáng trên ngọn cây”
Nhà báo Richard Pyle cũng có cùng tâm trạng, khi máy bay cất bỗng lên và anh chong mắt nhìn xuống triền dốc thẳng đứng cắm ngập vào con suối róc rách qua kẽ đá, và vào những tàn cây rừng vươn lên chọc thủng không gian như các ngọn tháp giáo đường. Giã từ Hạ Lào, ký giả Pyle đã tự tìm thấy quá dễ dàng để hiểu vì sao người Thượng du nuớc Lào tin tưởng hồn thiêng cư ngụ ở những nơi kỳ bí như thế; Chúng ta, người của thế giới văn minh tây-phương liệu có thể nói khác đi không? Về phía người ngoại quốc, câu chuyện kể như đã kết thúc, nhưng giữa cộng đồng người Việt Nam, nghi vấn về ngày máy bay lâm nạn vẫn còn chưa thống nhất với nhau (Xin xem thêm tài liệu nơi Cánh Thép www.canhthep.com) Trong khi ký giả Richard Pyle, Trưởng văn phòng Sài Gòn của thông tấn xã AP, ghi nhận cú điện thoại của nhiếp ảnh viên Michael Putzel từ Căn cứ Hàm Nghi (Khe Sanh) gọi về tối 10-2-1971 để viết và gởi bản tin viễn ký về New York, một phóng viên đẳng cấp quốc tế khác đã bác bỏ ngày tháng lịch sử nầy, người ấy là nhiếp ảnh gia Nick Út. Ông Nick Út là nhân viên dưới quyền của Richard Pyle, nhưng vì ông là người từng đoạt giải Pulitzer về tấm ảnh chụp cô bé Kim Phúc trần truồng trên Quốc Lộ 1 ở Trảng Bàng sau khi bị bom napalm, nên lời nói của ông dễ dẫn dụ người nghe hơn, mà không cần phối kiễm. Ngày 9-4-2010 vừa qua, trong chương trình trả lời phỏng vấn của ký giả Hoài Hương của hảng tin Vietnamnet bên Hà Nội, ông Nick Út đã tuyên bố: “Có một phóng viên của AP người Pháp tên Henri Huet, sinh tại Đà Lạt (mẹ người VN) một phóng viên nổi tiếng, yêu quý tôi, thấy tôi nhỏ bé nên cho cái tên biệt danh ‘Nick’- bé nhỏ. Cuối năm 1969, trong một kỳ nghỉ ở Hồng Kông, tôi đã nhường suất của mình cho Huet, ai dè đó là chuyến bay định mệnh, máy bay bị nổ ngay khi chưa ra khỏi không phận VN (cái nầy trật đã qua biên giới 3 CS) Tôi đã lấy cái nickname – ‘bé nhỏ’ đó làm tên của mình từ khi ấy để kỷ niệm về người bạn. Và đó là một cái ‘nick’ rất hên với sự nghiệp của tôi.” (sic) (Như thế là ông Richard Pyle, thượng cấp của Nick Út đã viết sai những 2 năm)
Trong một cuộc phỏng vấn khác của đài Á Châu Tự Do trước đó 48 ngày, ông Nick Út đã bật mí một ngày tháng khác: “Tôi có người bạn làm chung trong AP thấy tên này khó kêu nên anh ấy đặt cho tôi là Nick Út. Sau đó năm 1970 anh này theo cuộc hành quân tiến qua Lào thì tụi này đi chung công tác ngày đầu tiên qua biên giới. Sau đó anh bay vào Sài Gòn bằng C130 và không may máy bay này bị bắn rơi trong đó có 5 nhà nhiếp ảnh. Anh là một người bạn rất thân, ngày anh ấy chết đã để lại cho tôi cái tên kỷ niệm này.” (sic). Nếu Quân lực VNCH tiến qua Lào vào năm 1970 như ông Nick Út kể với anh Mặc Lâm vào ngày 20-2-2010, thì ông Richard Pyle vẫn viết (sai tới 1 năm) Ngược với Nick Út, tác giả Keith Nolan kể giống như lời Richard Pyle: “Vào lúc mọi sắp xếp đã xong, lúc 7:20 tối 6-2-1971, một máy bay phóng pháo xuất phát từ hàng không mẫu hạm USS Ranger đã tấn công một mục tiêu di động trên Quốc Lộ 9, ném bom lầm vào quân bạn và gây tử thương cho 6 binh sĩ VNCH, cộng thêm 51 người bị thương, và một thiết vận xa bị thiêu hủy. Đây là những tổn thất nhân mạng đầu tiên của cuộc hành quân Lam Sơn 719; Bốn ngày sau, người phóng viên đã tỏ ra hết sức can trường trong vụ ném bom lầm, anh Larry Burrows, trèo lên một trực thăng của VNCH để làm phóng sự chiến trường Lào. Chiếc máy bay đã bị bắn rơi, thi thể anh không bao giờ được tìm thấy nữa.” (Into Laos, NXB Dell, tháng 2-1988, trg 113. Trong khi đó, tướng tư lệnh hành quân Hoàng Xuân Lãm nói khác đi một ngày. “Sang ngày thứ nhì, mồng 9-2-1971, thời tiết bỗng trở nên ảm đạm… Ngay sau khi trực thăng của tướng Lãm vừa đáp xuống thì hai trực thăng theo sau, còn cách chiếc đi trước khoảng 2 cây số, đã bị đại bác phòng không 37 mm của đối phương bắn rớt. Hai trực thăng nầy chở các sĩ quan trưởng phòng 3, trưởng phòng 4 Quân đoàn và toán phóng viên ngoại quốc xin tháp tùng. (Trật cã ngày và diễn tiến phi vụ)
Sau khi mở cuộc hành quân tiếp cứu phi hành đoàn và hành khách trên 2 trực thăng lâm nạn không có kết quả, tướng Lãm rất băn khoăn về tình trạng của tấm bản đồ hành quân Lam Sơn 719, do đại tá trưởng phòng 3 Quân đoàn đem theo, vì nếu tấm bản đồ này không bị thiêu hủy mà lại lọt vào tay địch thì rất nguy hiểm, nhưng ông đã quyết định giữ bí mật vụ nầy và tìm cách giải quyết sau.” Thép và Máu, tác giả Hà Mai Việt tự xuất bản năm 2005, trg 60, 61 (đọc giã đã chứng kiến ngay đến thẽ bài cũng như máy ảnh mà còn cháy queo thì tấm bản đồ làm sao còn nguyên được?) Về chuyện tấm bản đồ hành quân lọt vào tay đối phương và ngày tháng máy bay bị bắn rơi, ở phần ghi chú, ông Hà Mai Việt thêm, “Hai trực thăng của bộ tư lệnh Quân đoàn-I bị phòng không BV bắn hạ và Hà Nội đã lấy được tấm bản đồ mật về cuộc hành quân LS 719 do đại tá trưởng Phòng 3 Hành quân Quân đoàn mang theo… Theo các sử gia HK ghi lại thì ngày 10-2-1971… Nhưng theo trung tướng Hoàng Xuân Lãm, tư lệnh chiến trường, kể với soạn giả [H.M.Việt] thì đó là ngày 9-2-1971, ngày thứ nhì hành quân vượt biên. Sau nhiều lần hỏi lại, trung tướng Lãm khẳng định: ngày 9-2 là đúng, chứ không phải ngày 10-2-1971.” (Sách đã dẫn, trg 87, tướng Lãm lầm-lẫn giữa ngày bị máy bay Mỹ thã lầm với ngày 2 trực thăng VN rơi) Phóng viên nước ngoài chĩ đứng, ngồi tại Khe Sanh đễ đón mò phóng-tác theo thị hiếu cũa người đọc
Tuy nhiên, người viết bài nầy căn cứ vào “Tờ Tường Trình Ủy Khúc” của Sư Đoàn 1 Không Quân, KBC 3198, (do Liên-đoàn-trưởng, Trung Tá Trương Văn Vinh báo cáo từ nhựt ký điều hành của đơn vị) ký ngày 11-5-1971, và vào “Tuyên Cáo Ước Đoán Biệt Tăm” [MIA] của Bộ Quốc Phòng, do Tướng Nguyễn Văn Vỹ ký ngày 17-7-1971. Cả hai tài liệu nầy Thời Báo đang có phó bản trong tay, đều ghi rõ phi hành đoàn do Thiếu úy Tạ Hòa làm hoa tiêu chính đã bị bắn rơi ở tọa độ XD 565.520 vào ngày 10-2-1971 trên lãnh thổ Lào.
Nếu chúng ta đặt đễ đây là Căn cứ Hoả lực, Đồi-30 nhưng tất cã pháo 155 và 105 ly đều bị tê liệt bởi pháo 152ly xuyên phá thì TĐ/2 Dù ỡ đây đễ làm gì? Chúng ta đang bị đặt đễ vào vị thế cái bẫy trận địa pháo cho quân BV tha hồ mà triệt tiêu vào binh-chũng thiện chiến như Dù mà phãi đóng trụ trên một ốc-đão để chịu trận như thế nầy, thật là một điều quá tức tối phãi không các bạn? Ai tổ chức cuộc hành quân Lam Sơn 719 và NSC quyết định ngày 28/1/1971! Câu trả lời là Pentagon mà tướng Haig là giám sát điều hành!
Pháo binh bất khã dụng, TĐ/2 được lịnh rút bỏ căn cứ và phải yễm trợ cho các chiến sĩ pháo đội về một nơi an-toàn đễ được trực thăng Mỹ bóc về tái võ trang súng mới dưới sự yễm trợ cũa gunship 213. Hai chiếc gunship đã đến vùng hành quân của Tiểu-đoàn-2/LÐ2/Dù, phối hợp với một thành phần thất lạc cũa TĐ/39/BĐQ đang di hành đoạn hậu bảo vệ cho các chiến hữu Pháo binh đang di chuyễn về đường 9, vì các khẫu pháo đã bị đại bác xuyên phá 152 ly tối tân của Liên Xô làm tê liệt, họ đang bung ra vòng đai lục soát, họ rất mừng sau khi chúng tôi diệt chốt 85ly sơn pháo, và hiện đang đến tiếp tục yễm trợ trên đầu họ. Ngày hôm nay họ cho nhiều mục tiêu quá; Nhưng không sao, hôm nay tôi nhân cơ hội hành quân phối hợp huấn luyện cho Pilot trở thành Trưởng Phi cơ Trực thăng Võ trang, đồng thời tìm cách hướng dẫn một thành phần của TĐ/3 Dù thất lạc đang cố tình tiến về Đồi-30 vừa bị LĐ/2 TĐ/2 Dù rút bõ. Tôi đang cố gắn hướng đẫn đơn vị thất lạc nầy cùng xáp nhập với hai đại đội trinh sát Dù gần, tiện lợi hơn và đặc biệt hai đai đội thuộc TĐ/8 Dù được đại tá Jame Vaught chăm sóc rất kỹ, quân BV khó mà hũy diệt nỗi hai đại đội trinh sát Dù nầy, hiện giờ hai đại đội Trinh-sát như đứa con cưng của Đại tá Vaught, ông có quyền điều-động thẳng, tức thời B-52 từ Utapao, Thái Lan, vì đã nhiều lần đơn vị trinh-sát nầy luôn chạm với một lực lượng rất mạnh cũa các đơn vị thuộc sư đoàn 320 và 304B, dưới sự chứng kiến của tôi vì bị nhiều lần FAC/OV-10 đuổi ra khõi vùng cho Arc-Light B-52 trãi thãm.
Tôi đang hướng dẫn lực lượng TĐ/2 Dù di chuyễn ra khõi thung lũng theo dọc con suối đến một nơi tương đối an toàn để trực thăng Mỹ xuống chĩ bóc đơn vị pháo binh về Khe Sanh đễ tái trang bị súng mới mà thôi. Trong cài dở nó có cái hay, khi bắt đầu vào trục xạ kích, anh Học trò, vô tình muốn bấm Micro nói chuyện với tôi, ai nhè, có lẽ vì quá căn thẳng nên thay vì bấm nút Micro, thì lại bấm nhầm nút khai hỏa mà bóp cò, vào khoảng vài giây sau 2 trái Hỏa tiển bất đắt dĩ nầy lại trúng vào ống dẩn dầu, nên lửa và khói bay lên nghi ngút. Tiểu đoàn-2 Dù ở dưới đất cứ cho là chúng tôi thấy mục tiêu nên oanh kích hiệu quả, Anh em Dù đang chửi thề với Lính BV về kết quả nầy; Thì được chúng đáp lại: “Địt Mẹ các Ông sẽ tắt vòi thì tắt-tịt ngay”. Đúng như vậy, đám cháy chỉ hoành hành được 10 phút thì tắt lịm, làm tôi ngạc nhiên trong khi Lử đoàn/1/Dù pháo kích vào kho xăng trên đường 92 nhầm phía bắc của căn cứ hỏa lực Aluối thì lửa cháy 2 ngày chưa tắt kềm thêm nhiều tiếng nổ phụ rời-rạt! Ðâu đâu cũng là dầu xăng dành cho chiến-xa và vận tải Molotova!
Trong cuộc chiến Hạ-Lào, cả hai bên đôi lúc đã thông cảm tự thỏa hiệp qua mặt cấp chỉ huy:
“Địt Mẹ! chúng mình ngưng pháo một tí để ăn Cơm nhé! Nghe trận địa pháo mãi như thế nầy căng quá… Căng quá” Quả thật hai bên đều câm tiếng Súng, để ăn trưa làm ngạc nhiên quá sức tưởng tượng của cấp chỉ huy đôi bên.
Xa xa nhìn về phía Hồng-Hà-2, khói lửa đã bùng lên trên màu xanh thẩm của núi rừng, B.52 đang trải thảm, khói của hàng trăm quả Bom còn đang ngùn-ngụt bốc lên từng cụm, như một về nấm Rơm đang vươn rộ lên nở búp.
Xa về phía tây, một lực lượng khá hung hậu của Sư đoàn 308, có chiến xa T-54 yễm trợ, lại mở cuộc tấn công qui mô lần thứ ba. Lần này, chúng huy động phối hợp cả một Trung Ðoàn Bộ Binh thuộc SĐ-320 với chiến xa yểm trợ vây gọn 2 toán Thiết Giáp c ũa Chi-đoàn 11 và 17 vào giữa rồi bắn xối xả bằng đủ loại súng,từ 100, 76ly, đặc biệt 14,5ly rất lợi hại. Tuy bị vậy hãm trong nhiều ngày không được tiếp tế đầy đủ, lực lượng càng lúc càng yếu với hàng trăm người chết và bị thương không được di tản, các chiến sĩ VNCH vẫn anh dũng chiến đấu. Có thêm 10 thiết vận xa bị phá hủy, nhưng nhờ sự gan dạ của thiên thần mũ đõ thuộc TĐ/8 Dù chống đở. Hai phi vụ trực thăng tiếp tế và tản thương phải hủy bỏ vì hỏa lực phòng không quá dữ dội của địch quân. Trận đánh tiếp diễn, tình thế nguy kịch, nhưng thượng cấp vẫn không có lệnh nào rõ rệt. Tướng Lãm lúc đó lại đang họp với Tướng Sutherland tại BTL/QÐ XXIV Hoa Kỳ nên không có ai quyết định; May mắn, các Cố Vấn Thiết Giáp tại Khe Sanh liên lạc được với Trung Tá Vallejo là cố vấn trưởng Không quân tại QÐI qua sự duyệt xét cũa đại-tá đầy quyền năng Jame-Vaught, ông là người của Pentagon, đại diện tướng Haig ứng sữ ngay chiến trận vì sự ươn ngạnh cũa TT Thiệu có lý do rút quân về biên giới ỡ giai đoạn-3, thay vì phải tấn kích vào mục tiêu Hậu-cần 604 - Chỉ 5 phút sau đó, 6 pháo đài bay B-52 từ Utapao, Thai-Lan được điều động tới để yểm trợ giãi-toả áp lực cho toán Thiết Giáp đang bị vây hãm nguy ngập. Vì trong tình trạng khẩn cấp, phi vụ B-52 Arc Light này đặc biệt được dùng như những phi vụ chiến thuật yểm trợ tiếp cận (air-ground closed support) Đây là điều bắt đầu vi phạm ROE. Từng thảm bom rơi chính xác quanh vị trí phòng thủ của toán Thiết Giáp, chỉ cách vài trăm thước, chận đứng được những cuộc tấn công. Bạn thữ hình dung có bao nhiêu quân BV cũa sư-đoàn 304 bị tàn sát? Ðồi núi và cây rừng tan rã như trong một cơn địa chấn khủng khiếp, sát hại hàng tiểu đoàn Cộng quân thuộc trung đoàn 9/304B buộc họ phải rút lui. Sau khi cuộc tấn công thứ ba của Cộng quân bị bẻ gẫy, toán Thiết Giáp và TĐ-1 Dù củng cố lại lực lượng, vượt vòng vây tới được một địa điểm thuận lợi hơn để trực thăng có thể tiếp tế và tản thương. Về phía Cộng quân, sau những thảm bại liên tiếp bỡi Arc Light B-52 cũng không còn đủ sức mạnh để tiếp tục tấn công, toán Thiết Giáp r út từ h ướng bắc sau đó di chuyển an toàn về lại hướng nam A Lưới trên lộ 92.
Tổng kết, trong khi thi hành nhiệm vụ khó khăn tiếp cứu Đồi-31 từ ngày 25 tháng 2 cho tới ngày 3 tháng 3, lức lượng tăng viện gồm 2 Chi Ðoàn Thiết Giáp 17, và 11, 2 Ðại Ðội trinh sát thuộc TÐ/8 Dù và thành phần còn lại của TÐ-3 Dù đã chạm địch nhiếu lần. Tổng cộng tổn thất, theo báo cáo chính thức, gồm 30 xe thiết giáp đủ loại bị phá hủy, 27 tử thương, khoảng 200 bị thương và một số mất tích. Phía Cộng quân ghi nhận 6 chiến xa T-54, 16 PT-76, 2 xe vận tải Molotova bị phá hủy, trên 1,000 địch quân chết, 2 bị bắt sống và 300 vũ khí đủ loại bị tịch thâu. Cung từ của tù binh cho biết lực lượng Cộng quân thuộc Trung Ðoàn 24B và 36 cũa SÐ 308 cùng với một đơn vị chiến xa của Trung Ðoàn 202 đã tham dự các trận đánh. Trung Ðoàn 24B là đơn vị đã tham dự các trận đánh tại đồi 31 trước đây và Trung Ðoàn 36 là đơn vị án ngữ mặt Nam chận lực lượng tăng viện cũa TĐ-8 Dù và thiết giáp. Như vậy, ngoài một số lớn chiến xa đủ loại bị phá hủy, Cộng quân còn tỗn- thất chừng phân nửa quân số trong các trận đụng độ với Thiết Giáp VNCH tại vùng Đồi-31; Nhưng quân BV có Trung Tâm Huấn Luyện tại đây nên được bỗ sung quân số tức khắc, trái lại quân lực VNCH thì không
Lời tâm-sự cũa người viết về trận chiến Lam Sơn 719
Nhằm mục đích vinh danh các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và cũng để tìm hiểu những sự thực trong cuộc chiến tranh vừa qua tại Việt Nam. Thật là tàn nhẩn khi chúng ta quên lảng những đồng đội của mình đã hy sinh cho chính nghĩa tự do nơi vùng rừng núi thâm u Hạ Lào. Làm sao để họ sẽ không bị lãng quên và một trang sử hào hùng của QLVNCH tồn tại mãi với thời gian?
Trước đây khá lâu, tôi đã viết loạt bài về cuộc hành quân Lam Sơn 719 xảy ra tại Hạ Lào hay Nam Lào vào năm 1971. Loạt bài này, đã có trong Đặc San Không Quân từ 2009-2014, chia thành khoảng 20 tiết mục đặt nặng về hoạt động của LĐ/51/TC nói riêng và quân lực VNCH nói chung, mỗi mục nói về một giai đoạn của chiến dịch quan trọng này. Vì tôi được vinh dự trực tiếp tham chiến tại Hạ Lào nên bài viết chỉ căn cứ vào các tài liệu thâu thập do chính mắt và sự hiểu biết của tôi, đương nhiên kém chính xác về bao vùng khắp chiến trận trải rộng và vô cùng sôi động nầy, phải chấp nhận có thiếu sót so với những điều mắt thấy tai nghe bao quát cuộc hành quân, tuy là nhân chứng có mặt tại chiến trận. Tuy nhiên, cũng rất có thể vì vậy mà bài tường thuật lại có phần khách quan và thú-vị hơn, vì đối với một cuộc hành quân lớn và phức tạp như trận Hạ Lào, một cá nhân dù có mặt tại trận địa cũng rất khó nắm vững được toàn bộ chi tiết các biến cố trên chiến trường.
Về đơn-vị trực thăng vùng hoả tuyến, đối với những ai quan tâm đến 2 PHÐ đi không ai tìm xác rơi tại Hạ-Lào, Chúng ta chỉ nên cung cấp những tin tức chính xác để người nhà khỏi bị đau khổ thêm một lần nữa, vì ngoài sự mong chờ và hy vọng của họ, đồng thời chúng ta cũng thông cảm vì sự quên đi trên tấm bảng-đồng không có tên PHÐ của Phi-Ðoàn/233, tuy mới tân lập nhưng phi hành đoàn chiến đấu thật vô cùng anh dũng dưới sự ngạc nhiên của dân bay bạn thuộc Lữ-đoàn-1 Không kỵ của đại tá Cockerham, thuộc Sư-đoàn 101 Không vận.
Nhưng tiếc thay, quá khứ ghi lại hoàn toàn sai: Dưới đây là câu chuyện mà tôi chắc chắn rằng không có chinh xác hay nói cách khác hoàn toàn sai sự thật, trái lại những gì như tôi đã minh xác nêu ra dưới đây với đầy đũ chứng cớ, tài liệu và thêm chi tiết hình ảnh trên Cánh-Thép, mục Lam Sơn 719 Tôi như người lính canh gác ngồi trên chòi canh kiễm soát bao vùng hành quân, bằng vị thế ngồi trên chiếc Gunship, bay theo chiến-thuật Biệt-Kích “Kạ-Càng lướt thoáng trên ngọn cây”
Như về chuyện tấm bản đồ hành quân lọt vào tay đối phương và ngày tháng máy bay bị bắn rơi, ở phần ghi chú, ông Hà Mai Việt thêm, “Hai trực thăng của bộ tư lệnh Quân đoàn I bị phòng không BV bắn hạ và Hà Nội đã lấy được tấm bản đồ mật về cuộc hành quân LS 719 do đại tá trưởng Phòng 3 Hành quân Quân đoàn mang theo… Theo các sử gia HK ghi lại thì ngày 10-2-1971… Nhưng theo trung tướng Hoàng Xuân Lãm, tư lệnh chiến trường, kể với soạn giả [HMV] thì đó là ngày 9-2-1971, ngày thứ nhì hành quân vượt biên. Sau nhiều lần hỏi lại, trung tướng Lãm khẳng định: ngày 9-2 là đúng, chứ không phải ngày 10-2-1971.” (Sách đã dẫn, trg 87, tướng Lãm lầm-lẫn giữa ngày bị máy bay Mỹ thã lầm với ngày 2 trực thăng VN rơi, tôi xác quyết ngày các sữ gia Hoa Kỳ cho là hoàn toàn đúng theo nhựt ký hành quân, vì ngày 10-2-1971 là ngày tang đau buồn của LĐ/51/TC)
Tuy nhiên, người viết bài nầy căn cứ vào “Tờ Tường Trình Ủy Khúc” của Sư Đoàn 1 Không Quân, KBC 3198 (do chính tôi báo cáo từ nhựt ký điều hành của đơn vị đến đơn vị gốc Đà-Nẳng) ký ngày 11-5-1971, và vào “Tuyên Cáo Ước Đoán Biệt Tăm”(MIA) của Bộ Quốc Phòng, do Tướng Nguyễn Văn Vỹ ký ngày 17-7-1971. Cả hai tài liệu nầy Thời Báo đang có phó bản trong tay, đều ghi rõ phi hành đoàn do Thiếu úy Tạ Hòa làm Hoa-tiêu-chính đã bị bắn rơi ở tọa độ XD 565.520 vào trưa ngày 10-2-1971 trên lãnh thổ Lào, nhưng lại không có toạ độ của chiếc Huey/233 rơi kế đó không phát hoả.
Vào ngày thứ Năm 3-4-2008, Hài Cốt tập thể của 11 người trên chuyến bay định mệnh nầy đã được mai táng chung tại Nhà Bảo tàng Báo chí (Newseum) ở thủ đô Washington DC. Vì Newseum chỉ dành riêng cho ký giả tử nạn khi làm nhiệm vụ, trong khi số Hài Cốt thu hồi về từ cao-điểm 2062 feet bất khả phân ly, nên danh sách Phi hành đoàn Việt Nam và tên tuổi Phóng viên quân đội Từ Vũ, cũng như của Đại tá Cao-Khắc-Nhật và Trung tá Phạm-Vi không được ghi bên trong nhà bảo tàng. Hiện ký giả Richard Pyle đang vận động để yêu cầu Nhà Bảo tàng cho phép đặt một tấm bảng-đồng trong sân bảo tàng để giúp khách tham quan biết rõ sự tích; Ngoài ra, thân nhân của cố Đại tá Cao Khắc Nhật từ vùng kinh tế mới Việt Nam đang được thân nhân cố Trung Tá Phạm Vi lập thủ tục để có mặt tại Newseum vào sáng 10-8-2010, để được chính ông Richard Pyle hướng dẫn vào thăm Hài Cốt người thân của mình lần đầu tiên, kể từ ngày máy bay lâm nạn đúng 39 năm rưỡi trước “Chĩ một nhúm đất mà thôi!” Việc nầy chĩ có một nhúm người Việt nhân chứng ngồi backseater trên Bronco OV-10, và nhân chứng là 8 NVPH chờ đợi Ðại úy Trần Duy Kỳ đơn thân độc mã bay vào lữa đạn để cứu đồng đội.
T.U Ðạt và Thiếu-úy Phúc đang ngồi chờ cấp cứu trong Bunker CCHL Hồng Hà-2 là nhân chứng, các phi-cơ bị bắn rớt tại Hạ Lào đều phải phi-tan bằng loại Bom đặc biệt vô tuyến điều khiển (laser-smart Bomb) do F.4 Panthom từ Thái Lan qua phá hũy dù rằng chiếc UH1 của T.U Ðạt cháy ngút-ngàn bằng cột khói đen lên cao ngất trời xanh, nhưng vẫn bị F-4 bay đến thã Bom phi tan dấu-vết theo như Standard Operation Procedure.
Ðó là lý do tại sao phái-đoàn tìm kiếm MIA phải đem một nhúm đất về làm lễ. Một điều lạ nữa là tấm thẽ-bài (do anh sirlonelyhung post ở trên Cánh Thép) cũng như máy chụp ảnh của phóng viên chiến trường Huet mà còn bị cháy queo thì xương-xõ đâu mà còn, thế nên chĩ vì lý do làm rạng rỡ các Phóng viên và PHĐ lâm nạn là mục tiêu chính-trị, cho nên họ pha-chế ra cho nghe có hửu-lý nhưng đối với dân bay chúng ta là một sự ngụy-tạo rất “dễ thương” xin miễn phê bình xa hơn mà nên thông cãm cho chính sách mưu đồ lừa dối của Hoa Kỳ trong cuộc chiến, các bạn nên đau lòng vì người đồng chũng của mình đã bị cuồn sát bằng Bom BLU 82AL và B-52, Mỹ đã bỏ điều lệ giao ước trò chơi chiến tranh ROE (Rule Of Engagement) từ Rolling Thunder qua Linebacker, chĩ vì TT Thiệu ươn-ngạnh cho lệnh rút quân bỏ qua giai đoạn khai thác chiến trường (deployment) tàn sát quân BV mà phía Hà Nội cũng không dám tiết lộ con số tàn sát ghê gớm, dã man nhứt trong lịch sữ chiến tranh, (xem Cánh Thép mục Lam Sơn 719, Reply Mar 31, 2010 08: 02; Mar 29 2010 23: 35 và 23: 36) Phi hành đoàn Gunship chúng tôi phải ngữi mùi xác chết như thế nào nhiều khi muốn xiễu, qua lời Tướng Abram nói về đại đội Hắc Báo: (Black Panther)
“They come out of Laos saying the stench of dead bodies is so bad the soldiers can‘t stand it—they get sick … Chúng tôi bay kạ-càng trên ngọn cây hàng ngày như vậy, chắc ai là dân bay trực thăng cũng đồng cãm giác như chúng tôi muốn ói mữa như thế nào? (theo kinh nghiệm chỉ có duy nhứt dầu phọng mới khữ được mùi sình trong khi giòi bọ có thể chui vào cổ áo nomex)
Họ làm sao biết được số phi cơ khi tất cả chĩ còn là lớp tro tàn? Họ lấy trong sỗ kỹ thuật của KQVN và số phi cơ, và vì họ không biết rõ ràng như chúng ta nên tóm gọn TPC/PÐ/213, Tạ Hoà và HTC/PĐ/ 233 bay team là Hải và Tín đâm đầu xuống cùng chung một tọa độ. Với con mắt chúng ta thì không thễ chấp nhận cho việc nầy là hữu lý. Nhưng chúng ta đâu có quan trọng bằng hệ thống tuyên truyền mạnh nhứt cũa chính sách Mỹ hơn cả công cụ CIA, FBI? Nó là nhân tố chính để khai tữ miền nam đúng theo kế sách “Axiom-1” - Vì ôm-ấp một tham vọng phải trả lại tính trung thực cho lịch-sữ, tôi muốn xác định 100% cuộc hành quân nầy là chứng tích hoàn toàn trung thực hoà hợp với tác phẫm “Vietnam War”: The New Legion, tạm hoàn hảo của tôi để quân sữ đúc kết lại được nhiều đối chứng xác thực, nhưng than ôi! nhứt là còn sót lại chử “Stationed Satellite” mà tôi biết nhiều anh em chưa hiểu, nhờ Trung tá Robert F Molinelli, Tiểu đoàn trưởng TÐ2/ Sư Ðoàn 101 Không Kỵ giãi nghĩa nhưng ông đã chết vì bệnh ung thư sau khi lên được cấp tướng 2 sao. Như những ghi nhận dưới đây: “Sorry to inform you that Bob Molinelli passed away more than 25 years ago. More information is available at this link http://www.flyarmy.org/DAT/datM/G61709.HTM Thanks for your interest. Army Aviation Association of America; 755 Main Street Suite 4D Monroe, CT 06468-2830; Phone: (203) 268-245. Fax: (203) 268-5870
Sau này, cùng với tài liệu giải mật (de-classified) các hồ sơ chiến tranh của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, một số tài liệu quan trọng liên quan tới cuộc hành quân Lam Sơn 719 như phúc trình hành quân, báo cáo hậu hành quân (After Action Reports) và các cuộc phỏng vấn nhân chứng (Oral Reports) youtube v.v... được phổ biến rộng rãi nên những chi tiết được đầy đủ hơn. Ngoài ra, những hiệp hội Cựu Chiến Binh và các phi công trực thăng Hoa Kỳ tham chiến tại Hạ Lào cũng cung cấp nhiều tin tức mắt thấy tai nghe giá trị với tư cách nhân chứng. Một điều nữa khiến những sự thật về cuộc hành quân Lam Sơn 719 được thêm sáng tỏ vì một số các cựu quân nhân QLVNCH trực tiếp tham chiến đã bắt đầu viết hay kể lại về cuộc hành quân này.
Mặc dầu vậy, cũng như những chi tiết khác về chiến tranh Việt Nam, phần lớn các tài liệu về cuộc hành quân Lam Sơn 719 hiện có đều do các phóng viên và "cố vấn" Hoa Kỳ cung cấp và nhứt là thế lực trong bóng tối muốn che lấp những việc làm bất lợi trong cuộc chiến nầy theo ý đồ phản chiến, nên đôi khi kém trung thực, bị bóp méo, nếu không muốn nói là thiếu thiện cảm và nhiều thành kiến bất lợi đối với QLVNCH. Ðiều này cũng dễ hiểu vì một khi Hoa Kỳ đã muốn giải kết để rút chân ra khỏi Việt Nam, họ cần tìm lý do để bào chữa cho sự thất bại của chính họ bằng cách đổ lỗi cho QLVNCH đã không chịu tự mình chiến đấu và lệ thuộc quá nhiều vào Hoa Kỳ; Như đơn vị trực thăng của VNAF chiến đấu rất oai hùng mà số thiệt hại rất khiêm nhường nhưng, mà trong youtube, sách vở họ có nhắc nhở gì về hình ảnh, dù ai cũng biết VNAF có chết tan xác, có bị thương, có mất tích nhưng tuyệt đối không có sách vở nào nhắc đến
Hơn nữa, trong cuộc hành quân tại Hạ Lào, các đơn vị bộ chiến Hoa Kỳ, ngay cả các cố vấn, cũng không được trực tiếp tham chiến vì bị đạo luật Cooper-Church 1970, ngăn cấm nên chi tiết về các trận đánh trên đất Lào do người Mỹ cung cấp lại càng sai lạc và khó tin cậy; Cho đến nay, tôi đã nghiên cứu thu thập thêm được rất nhiều tài liệu, hình ảnh mới, hiếm có chưa từng được phổ biến liên quan đến cuộc hành quân Lam Sơn 719. Ngoài ra, tôi còn được dịp trực tiếp nói chuyện với một số cựu quân nhân QLVNCH đã từng có mặt tại Hạ Lào, cũng như các phi công trực thăng Hoa Kỳ tham chiến nên đã thâu thập được nhiều chi tiết mới cùng tài liệu "sống" như video tapes, audio tapes, bản đồ hành quân v.v... Có thể nói số lượng tài liệu hiện có nhiều hơn hồi trước gấp bội phần
Vì vậy, trên diển đàn Cánh Thép nầy, căn cứ vào những dữ kiện mới thu thập được, tôi đang viết lại bằng tiếng Anh về cuộc hành quân Lam Sơn 719 từ đầu để loạt bài được trung thực và gần với sự thật hơn. Tuy nhiên, tài liệu dù có nhiều đến đâu cũng không thể ghi chép chính xác được một biến cố quan trọng, phức tạp và có tầm ảnh hưởng sâu rộng như cuộc hành quân Lam Sơn 719 đã diễn ra cách đây bốn thập niên. Muốn cho ra một cuốn sách như là một tập tài liệu tương đối đầy đủ về trận Hạ Lào, thiết tưởng cần sự đồng lao cộng tác và góp sức của nhiều người quan tâm, để sự thật không bị mai một với thời gian.
Thiết tưởng, muốn ghi chép trung thực về một biến cố quân sự xẩy ra trong quá khứ, tôi cần căn cứ cả vào tài liệu lẫn lời tường thuật của các nhân chứng tham dự, phần tài liệu như lệnh hành quân, phóng đồ phối trí lực lượng, nhật ký và phúc trình hành quân v.v... sẽ cho chúng ta biết các chi tiết về chiến lược, chiến thuật, đơn vị tham chiến, kế hoạch điều quân và ngày giờ, địa điểm của các biến cố hay trận đụng độ. Nhưng đây phần lớn mới chỉ là các dự đoán, dữ kiện trên giấy tờ, nhiều khi khác xa với sự thực xảy ra trên trận địa, cũng vì lý do này, Thống Chế người Ðức Helmuth von Moltke đã nói: “Mọi kế hoạch hành quân trên giấy tờ đều trở thành vô dụng khi bắt đầu đụng độ với địch quân". Ngược lại, các nhân chứng tham dự tuy có mặt tại chiến địa, có thể biết nhiều "chuyện" không ghi trong các bản báo cáo hay phúc trình, nhưng chưa chắc còn nhớ được những diễn tiến nếu không được các tài liệu trên giấy tờ gợi ý, nhựt ký đơn vị, nhất là những biến cố phức tạp xảy ra đã lâu như trận Hạ Lào. Do đó, cả phần tài liệu tham khảo lẫn lời tường thuật của các nhân chứng đều cần thiết, quan trọng và bổ túc cho nhau liên hệ với thực tế mà tôi đả nắm giử như bảo vật cuốn nhựt ký đơn vị với bút ký ghi nhiều chiến-tích thảm khốc đau thương của đơn vị mình
Vì những lý do trên, tuy không phải là một sử gia hay chiến lược gia, tôi cũng mạo muội viết về cuộc hành quân Lam Sơn 719 căn cứ vào tài liệu tức là tạm thời hoàn tất phần giấy tờ. Phần tường thuật "sống" vô cùng quan trọng của những nhân chứng rất mong sẽ được những bậc thức giả, những người "trong cuộc, biết chuyện", nhất là những quân nhân QLVNCH đã dự trận Hạ Lào sẽ tích cực đóng góp để những thiếu sót hay sai lạc có thể được bổ khuyết đính chính trước khi quá trễ. Ðược như vậy, hy vọng chúng ta sẽ có một tập tài liệu khả dĩ trung thực cho quân sử, đủ để thế hệ mai sau tham khảo khi muốn tìm hiểu về quá khứ hào hùng của ông cha mình. Ngoài ra, đây cũng có thể là một "ÐÀI TƯỞNG NIỆM” tinh thần khiến các bạn đồng đội đã anh dũng hy sinh tại vùng rừng núi thâm u Hạ Lào sẽ không bị lãng quên và một trang sử hào hùng của QLVNC tồn tại mãi với thời gian.